Chương2
Chương 2
Chương 2: Gặp gỡ và nhận nuôi
Trong sơn động, thấy nữ nhân thiếp đi, Tiểu Thạch nhớ mình chưa ăn gì. Hắn lấy dao găm trộm được chạy ra ngoài, định cắt chân gấu và thịt sói về nướng. Nhờ dao sắc, hắn dễ dàng lột da và lấy thịt con hắc hùng dài hai trượng, đồng thời lo lắng chủ nhân thanh dao đang tìm mình. Hắn mang thịt và da về động, chặn cửa lại.
Nữ nhân tỉnh dậy, thần thái đã khá hơn, khen thịt nướng thơm. Tiểu Thạch mừng rỡ, vừa nướng vừa lải nhải về sự nguy hiểm của khu rừng. Nàng chỉ cười, yếu ớt nhờ hắn đút nước. Hắn ngượng ngùng đút cho nàng uống. Nàng trêu hắn nhìn mình ngây ngốc, hắn cãi lại rồi tiếp tục nướng thịt. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, nàng ăn rất nhiều, hắn lại đi nướng thêm.
Nàng hỏi tên hắn. Hắn xúc động vì lần đầu có ai nói chuyện nhẹ nhàng với mình, kể rằng trong ký ức chỉ nhớ mẹ cười như thế, và tên hắn là Tiểu Thạch. Nàng kể con trai nàng khi bằng tuổi hắn cũng rất đáng yêu, nhưng giờ không nhớ rõ mặt. Nàng đề nghị nhận hắn làm con nuôi, đặt tên mới. Tiểu Thạch im lặng, rồi bất ngờ vui vẻ nói thịt đã nướng xong, đưa xiên thịt cho nàng.
Sáng hôm sau, Tiểu Thạch thấy vết thương của nàng đã lành lạ thường. Hắn nhẹ nhàng ra ngoài tìm nước, vừa đi vừa lẩm bẩm nàng ăn khỏe như heo, thầm lo nuôi không nổi. Nghe tiếng nước chảy, hắn chạy tới con suối. Bỗng một con hổ lông đỏ dài ba trượng xuất hiện, định vồ hắn. Đúng lúc nguy cấp, một mũi tên xuyên cổ hổ, cứu hắn. Một đội mạo hiểm xuất hiện, trong đó có Hán tử râu và nam tử gầy hôm qua từng chửi hắn. Nữ tử đã cho hắn bình nước hôm qua đẩy nam tử gầy ra, bảo hắn đi xử lý hổ, rồi kéo Tiểu Thạch dậy, khen hắn dũng cảm, mời hắn gia nhập Xích Hồ Đoàn. Nàng còn đưa cho hắn một tảng thịt hổ và bảo về thành nhất định phải tìm nàng.
Tiểu Thạch chạy về động. Hán tử râu hỏi nàng tên Hồng Hương vì sao tốt với tiểu cái đó. Hồng Hương giải thích: một đứa trẻ bảy tám tuổi sống qua đêm trong rừng sâu chứng tỏ vận khí cực tốt; võ giả quan trọng nhất là khí vận, mang nó bên cạnh có thể hưởng ké vận may. Nàng còn nhấn mạnh đây là lý do quan trọng nhất phải giữ chặt hắn.