Chương456
Chương 231
Trong tinh vực, Tà Hoàng không hiểu câu nói của Loạn Bồi Thạch, lạnh lùng tuyên bố sẽ giết hắn. Loạn Bồi Thạch khinh thường, bắn ra một mũi Cửu Sắc Tiễn Thỉ từ Thanh Hư Cung, bên ngoài bao bọc tầng quang hoa trắng mỏng ẩn giấu. Tà Hoàng vung tay hóa hắc quang thành rùa đen lao vào mũi tên, nhưng mũi tên biến thành tiểu điểu tránh né và lao thẳng vào Tà Hoàng. Rùa đen biến thành mãnh hổ tấn công Loạn Bồi Thạch, hắn dùng không gian liệt phùng nuốt chửng nó. Tiểu điểu đâm xuyên bình phong đen của Tà Hoàng, vào ngực hắn. Quang hoa trắng bùng phát, thiêu rụi Tà Hoàng thành thánh hỏa, để lại viên Thánh khiết châu chứa tịnh hóa chi lực tinh khiết. Loạn Bồi Thạch hài lòng, cho rằng cách ẩn giấu tịnh hóa chi lực đã thành công nhờ ngàn năm khổ luyện. Hắn nhận ra viên châu có thể luyện Tịnh Hóa đan nhưng nguy hiểm.
Loạn Bồi Thạch nghi ngờ vì sao Tà Hoàng (cảnh giới Thiên Tiên) lặng lẽ xuất hiện gần hắn dù nguyên thần lực của hắn đã vượt Kim Tiên. Hắn suy luận Tà Hoàng có bảo vật ẩn giấu khí tức, giống Liễm Tức Phù của hắn. Điều này khiến hắn lo lắng: nếu kẻ địch đều có Liễm Tức Phù trên cảnh Thuần Dương, nhiệm vụ sẽ khó khăn. Thời gian sau, tâm trạng Loạn Bồi Thạch nặng nề vì không tìm thấy ma quái nào ở bắc tinh vực suốt ngàn năm. Hắn quyết định thiết lập tọa độ không gian tại một tinh cầu chưa khai hóa, bồi dưỡng người giám sát. Hắn chọn Thanh Linh Giới, một thế giới rộng lớn hơn Giới Dụ Hằng, có cả cường giả Đạo Vận Bất Hủ. Hắn dùng Tiên thức tìm kiếm nhân tài trong các thế gia, đại tông phái nhưng phát hiện họ đều ích kỷ, bán đứng thế giới vì lợi. Hắn thất vọng về việc "trọng lực không trọng đức".
Khi phiền não, Loạn Bồi Thạch nhìn thấy ở Lương Thành (Thanh Linh Giới) bốn tiểu ăn mày bị Thú nhân truy đuổi. Một bé gái kiệt sức ngã, được Lập ca cõng. Bọn trẻ đoàn kết, khích lệ nhau, hứa sẽ thoát thân vào rừng cây ăn quả. Loạn Bồi Thạch cảm động, ký ức làm ăn mày ùa về, tâm cảnh đột phá lên tầng bảy - Quy Trần, đạt trạng thái trở về hồng trần sau khi hóa tiên, thất tình lục dục đều tùy tâm khống chế.
Ngay khi Thú nhân sắp giết bọn trẻ, Loạn Bồi Thạch đưa chúng đến khu rừng trái cây và xuất hiện, hỏi chúng có muốn bái sư không. Bốn đứa trẻ đồng ý, hắn dạy chúng trong mười năm. Khi chúng trở thành thanh niên, Loạn Bồi Thạch nói duyên sư đồ tận, đã phong ấn công pháp và nhiệm vụ trong thức hải. Hắn biến mất, bốn người tự đặt họ Loạn theo hắn: Loạn Lập, Loạn Ni, Loạn Hầu, Loạn Quả, quyết tâm khiến tên mình vang danh Thanh Linh Đại Lục. Loạn Bồi Thạch ngạc nhiên vì chúng nhầm hắn họ Loạn, nhưng bỏ qua, tiếp tục gieo rắc võ đạo ở các thế giới lớn, thiết lập mạng lưới giám sát.
Sau mấy trăm năm, hắn bay về phía Giới Dụ Hằng. Bên ngoài Lam Nguyệt (vệ tinh Giới Dụ Hằng), hắn cảm khái về sự biến đổi sau ngàn năm, lo lắng cho Vinh Nhi và các đệ tử. Hắn tự hỏi Hoa tỷ và ba người kia sao chưa về. Định vào Lam Nguyệt đợi, bỗng ánh mắt hắn lạnh đi, nhìn về một hướng khác.