Chương461
Chương 236
Vương Thế Thông nhìn thi thể nát bươm trên đất, cười lạnh, thu lấy nhẫn trữ vật của các võ giả cao cấp rồi biến mất. Đám đông lập tức hỗn loạn, tranh giành vật phẩm của những võ giả cấp thấp còn sót lại. Thần Châu là châu lớn nhất đế quốc, kinh thành Thiên Đô có hai trăm triệu dân. Vương Thế Thông đến Tiểu Vương Trang ngoại ô, một trang viên với năm sáu vạn dân cư. Ở đây, võ giả cấp thấp như hắn chỉ là tôm tép, hắn quyết định tạm thời không vào thành. Sau một năm tu luyện trong một tiểu viện thuê, hắn đã đạt đến cảnh giới Nghiệp Bàn, khiến hắn tự tin mình là Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn trả phòng, chủ nhà chúc hắn thi đỗ.
Vào Thiên Đô, Vương Thế Thông choáng ngợp trước cảnh phồn hoa, nhưng nhanh chóng bị một tên lừa đảo tiếp cận. Hắn lạnh lùng bỏ đi, thầm nhớ mặt tên đó. Đến Cống viện, hắn xuất trình khảo chứng, giao nộp nhẫn trữ vật và bị kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới được vào. Trong phòng thi, tiếng chuông khai khảo vang lên, cửa Cống viện đóng chặt.
Bảy ngày sau, thi xong, Vương Thế Thông đứng một mình, cảm thấy cô độc. Cùng lúc, Loan Bồi Thạch trên Vầng Trăng Tròn ngoài giới hạn cảm nhận được tâm trạng của hóa thân, thấy nó bù đắp thiếu sót trong Tâm cảnh. Hắn đến Kinh Đô tửu lầu, ngồi cùng chín học giả khác. Một thanh niên áo xanh tiết lộ rằng Tam giáp bảng vàng đã được nội định, bài văn của thí sinh giỏi có thể bị đánh tráo. Mọi người hoảng sợ, Vương Thế Thông thầm cảnh giác.
Đến ngày công bố, tên hắn đứng thứ bảy mươi hai, không có trong top năm mươi. Hắn xem bài văn mẫu của Thám Hoa và nhận ra đó chính là bài của mình. Không làm ầm ĩ, hắn lặng lẽ rời đi. Đến Nam Môn, hắn thấy cổng thành canh gác nghiêm ngặt, không thể trà trộn. Hắn vào một con hẻm, đến nơi ăn mày tụ tập, cảm thấy quen thuộc. Vì quần áo đẹp, hắn bị một nhóm ăn mày vây lại đòi bái mã đầu. Vương Thế Thông ra tay giết chết năm tên, uy hiếp những kẻ còn lại, ra lệnh dọn dẹp thi thể và giữ bí mật. Sau đó, hắn hỏi một đứa trẻ sao không đi ăn xin. Câu trả lời của đứa trẻ khiến hắn giật mình.