Chương74
Chương 49
Loan Bồi Thạch tiếp tục dạo phố ở Lưu Vân Thành, nhưng tâm trí vẫn vương vấn bóng dáng nữ tử bị bắt đi. Hắn chợt nhớ ra đó là người đã từng cứu mình và cho thịt hổ khi hắn còn là ăn xin. Băn khoăn về việc vì sao nàng lại bị bán xa đến đây, hắn quyết định cứu người trước rồi tính sau.
Hắn vào tiệm tạp hóa mua bản đồ, thì bị Viên Đại Đô Lĩnh dẫn Thành Vệ Quân vây bắt, vu tội cho hắn. Loan Bồi Thạch thản nhiên đáp trả, thách thức đánh nhau giữa phố. Khi Viên Đại Đô Lĩnh tung quyền, hắn dễ dàng né tránh bằng tàn ảnh, đồng thời đánh gục năm sáu tên lính. Đại hán điên cuồng tấn công nhưng bị hắn đùa giỡn, cuối cùng chỉ một chưởng nhẹ đã đánh bay gã. Những người chứng kiến kinh ngạc nhận ra hắn đã đạt đến Tượng Cảnh – thứ chỉ có ở Võ Thánh hậu kỳ, thậm chí đã manh nha quy tắc Võ Đế.
Một thanh niên áo trắng xuất hiện, là đệ tử nhà họ Sài, thăm dò lai lịch hắn. Loan Bồi Thạch khẳng định mình là tán tu, chỉ tá túc hai ngày. Thanh niên không tin, rút kiếm tấn công chiêu Tiên Nhân Chỉ Lộ. Hắn ung dung kẹp chặt lưỡi kiếm bằng hai ngón tay, búng một cái bật ra. Bạch Y thanh niên phẫn nộ, dùng chiêu Lạc Nhật Trường Hồng với sát ý, nhưng không thể xuyên thủng chân nguyên hộ thể của hắn. Sau mấy chiêu qua lại, hắn rút kiếm ra, tuyên bố nếu đánh tiếp sẽ có sinh tử.
Trong Rừng Khắc Lạc Đức, Thái Thúc Công bị rễ cây quái thụ quấn chặt, Công Thúc Cam Lâm nhận ra đó là Huyết La Đằng – loài thực vật quỷ dị có thể vây khốn Võ Thánh đỉnh phong. Bỗng một bóng trắng xuất hiện, dùng đao chém đứt rễ, nhưng cây và mãng xà lại tấn công điên cuồng. Những người xung quanh tưởng sắp thoát, nhưng Công Thúc bi quan: "Đó là Huyết La Đằng, trừ phi có pháp bảo lợi hại, chứ Võ Thánh đỉnh phong cũng khó thoát."
Đúng lúc đó, từ dưới đất trồi lên vô số rễ máu, quấn chặt bốn người không kịp lui – chỉ trong vài nhịp thở, tiếng kêu thảm biến mất. Công Thúc Cam Lâm cùng Triệu Lục quyết định quay về gọi cứu viện, chạy về phía hai nàng Tư Mã Lâm. Nhưng hắn bỗng dừng lại, phát hiện một sợi tơ máu mảnh giăng giữa hai thân cây – đồng đội của hắn đã xộc thẳng vào và đứt cổ.
Một giọng nữ vang lên: "Lâm thiếu quả nhiên cảnh giác. Muốn giết ngươi không dễ, nhưng phần thưởng cũng đáng." Công Thúc Cam Lâm dò thần niệm nhưng không phát hiện người mai phục. Hắn cố gắng dụ nữ tử lộ diện bằng cách đề nghị trả gấp đôi, nhưng chỉ nghe tiếng cười. Bị khóa chặt, hắn hô hoán hai người kia đến giúp, nhưng nữ tử cười: "Ngươi muốn tìm người chịu chết để chạy trốn? Vô ích thôi." Trong lòng hắn lạnh buốt, nhưng vẫn bất động, cảnh giác cao độ.