Chương9
Chương 9
Loan Bồi Thạch vào sơn động không thấy mẹ nuôi, chỉ thấy một phong thư và chiếc nhẫn bạc. Trong thư, mẹ nuôi nói tu vi đã khôi phục đến Nghiệp Bàn, buộc phải rời đi vì thiên địa không dung chứa. Bà đã giải phong ấn ký ức, cần tra xét vài chuyện, dặn hắn đeo nhẫn, bên trong có tài nguyên nhưng phần lớn bị cấm chế, chỉ có thể dùng khi đạt tu vi tương ứng. Loan Bồi Thạch đau buồn nhưng nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, quyết tâm tu luyện để lên thượng giới tìm mẹ, thậm chí định đánh kẻ đã ruồng bỏ bà.
Hai ngày sau, hắn cưỡi Thanh Loan bay về rìa rừng. Trên đường, một thiếu nữ cùng Trung thúc thấy Thanh Loan, đòi bắt làm tọa kỵ nhưng bị từ chối. Loan Bồi Thạch nhận ra Thanh Loan gây chú ý, bèn bảo nó hạ xuống hóa thành chim anh vũ đứng trên vai, thu liễm khí thế. Uy áp biến mất khiến nhiều người bàn tán, một đại hán tham lam cho người tìm kiếm tung tích.
Tại lối ra rừng, mấy chục người canh gác. Đại hán Nhiếp gia chặn Loan Bồi Thạch, đòi kiểm tra. Hắn lạnh lùng vạch trần bản chất cướp bóc của chúng. Một nữ tử tên Minh Hương giải thích rằng họ lập trạm để bắt đại yêu có thể hóa hình. Loan Bồi Thạch hỏi sao không nhìn là biết người hay yêu, khiến đám đông cười vì hắn không biết Yêu Thú Võ Tôn có thể hóa hình. Đại hán liền hô bắt hắn, nhưng mọi người nhìn hắn như kẻ ngốc vì nếu là yêu thú, hắn đã dùng hình người qua mặt. Minh Hương bảo đại hán về tìm việc khác. Thiếu gia Nhiếp Thiệu tát đại hán, mắng ngu, rồi đuổi việc.
Loan Bồi Thạch hỏi có được đi không. Nhiếp Thiệu tức vì mất mặt, bắt hắn thế chỗ nô tài. Loan Bồi Thạch khinh miệt nói hắn là phế vật chưa tới Võ Vương. Nhiếp Thiệu giận, gọi người vây đánh. Đàm Hân, Nhạc Dương cũng giúp sức. Minh Hương can ngăn, rồi đòi con anh vũ làm giá. Loan Bồi Thạch đứng yên, dùng kiếm quang chém tan tấm Ngân Ti Đại Võng nước lửa bất xâm. Một người bị cắt cổ chết, hắn lùi xa trăm mét, giương cung bắn thêm vài người.
Đám công tử hoảng, nhận ra hắn là Võ Hoàng, cho rằng hắn là đích tử gia tộc lớn. Họ định nhận thua thì hắn lại bắn thêm. Đám nô tài xông lên, Loan Bồi Thạch bắn liên tục, chết hơn mười người. Hắn cười lớn, ngón tay lướt trên dây cung như gảy đàn, bắn ra từng mũi tên. Minh Hương kinh ngạc trước cung thuật siêu phàm của hắn.