Chương167
Chương 92
Trong khu rừng, một lão giả Cát Đại Sư đột nhiên thổ huyết, khẳng định nơi đây có trận pháp cao minh. Vị tướng Ngân Giáp định rút lui thì màn sáng vàng kim ập xuống, hình thành bán cầu bao phủ năm vạn quân Vọng Giang Thành. Một đại trận làm suy yếu địch xuất hiện, khiến tu vi quân sĩ liên tục hạ giảm. Cát Đại Sư bị một mũi tên vô thanh bắn trúng mi tâm, chết ngay tức khắc. Ngân Giáp Tướng Quân hoảng hốt, nghi kẻ địch có cường giả Dung Thiên cảnh. Toàn quân điên cuồng xông lên, định phá trận.
Loan Bồi Thạch ra lệnh cho Lão Kim đối phó vị tướng Nhân Quân, đồng thời phát động mưa tên và phù chú. Đám giặc cướp hỗn loạn, không tuân lệnh, chạy tán loạn, bị phù chú của chính mình và địch oanh tạc, tổn thất hàng trăm người. Loan Bồi Thạch mắng chúng phế vật, buộc những kẻ còn lại kích hoạt Kim Cương Phù và tiếp tục ném phù chú. Trận chiến ác liệt diễn ra, quân Vọng Giang Thành tận dụng ưu thế tổ chức, xông lên chém giết. Giặc cướp đơn đả độc đấu, nhanh chóng thua trận.
Loan Bồi Thạch nhìn Chung Thải Lăng, thở dài rằng hắn đã đánh giá cao lũ giặc cướp, không thể dùng chúng công thành nữa, và nói nàng phải tự lực về sau. Chung Thải Lăng hoảng hốt níu tay hắn, xin hắn ở lại thêm chút. Loan Bồi Thạch nhẹ nhàng xoa mặt nàng, bảo thiên hạ không có yến tiệc nào không tàn, rồi buồn bã đồng ý ở lại thêm một đêm vì nàng như cô bé. Nàng vui vẻ, ra tay tiêu diệt địch.
Sau trận, giặc cướp còn chưa đến vạn người, chia nhau tài nguyên rồi giải tán. Loan Bồi Thạch chắp tay từ biệt, đi về Triệu Gia Trấn, Chung Thải Lăng lặng lẽ theo sau. Sáng hôm sau, hai người hóa về dung mạo thật, dán sát nhau. Loan Bồi Thạch nói phải đi. Chung Thải Lăng cắn vai hắn, rưng rưng bảo hắn mỗi ngày phải nghĩ về nàng một trăm lần, thường xuyên gửi tin, nếu quên nàng, thiên nhai hải giác nàng cũng tìm hắn đồng quy vu tận.
Cùng lúc, tại Bình Nguyên Thành, mười vạn người tụ tập. Hứa Mộng nói quân tiếp viện Mạc Phàm Thành sắp đến, nhưng dân chúng phàn nàn bị vây nửa tháng không thấy bóng dáng, lương thực cạn kiệt. Một người đàn ông kích động kêu gọi đầu hàng vì ba mươi vạn quân Vọng Giang Thành đang công thành. Hứa Mộng lạnh lùng vạch trần hắn là gian tế: hắn biết chính xác số quân địch dù trận pháp cách ly âm thanh, chỉ có võ giả Lệ Nguyên trở lên mới nghe thấy. Nàng đánh ra phù chú, phá vỡ Liễm Tức Phù trên người hắn, để lộ thực lực Thiên Cương cảnh. Đám quan viên Phủ Thành Chủ biến sắc. Hứa Mộng ra lệnh chém đầu hắn giữa chợ để răn đe gian tế.