Chương171
Chương 96
Trong khu rừng rộng lớn, Loạn Bồi Thạch phấn khích cười lớn, cho rằng đại quân địch dù có cường giả Địa Quân nhưng chỉ là tầng một, và hắn có cách làm suy yếu tu vi địch một đại cảnh giới, dù tiêu hao lớn. Các vị cao tầng kinh ngạc, nhưng Loạn Bồi Thạch lấy ra một đống bảo vật, khiến mọi người thèm thuồng. Hắn khuyên họ không nên tham lam, mà nên nghĩ đến chiến lợi phẩm lớn từ việc tiêu diệt mấy chục cường giả Địa Quân và Nhân Quân. Cổ Thanh tiến lên hỏi giúp đỡ, Loạn Bồi Thạch bảo họ đổ đầy Cương nguyên vào Trận bàn, rồi đưa bản đồ cho các doanh trưởng, nhấn mạnh không được sai sót. Sau đó, hắn tuyên bố lấy bảy phần chiến lợi phẩm, gây ra tranh cãi. Nhất Sư Đoàn Trưởng và Nhị Sư Đoàn Trưởng đề nghị hắn lấy năm phần, Loạn Bồi Thạch từ chối. Hắn còn đề xuất khai khống chiến công, nhưng Cổ Thanh lo ngại bị điều tra. Loạn Bồi Thạch giải thích rằng báo cáo chiến tích quá lớn sẽ khiến họ trở thành mục tiêu, vì vậy nên khai giảm để bảo vệ mình. Cổ Thanh vẫn lo, nhưng Loạn Bồi Thạch nhấn mạnh nếu không có hắn, quân đội không thể làm được gì. Cổ Thanh hỏi về trận pháp, Loạn Bồi Thạch nói đó là trận pháp dùng một lần, rất đắt đỏ, và hỏi họ định trả giá gì. Mọi người thất vọng. Sau một canh giờ, thám tử báo có đội vận chuyển địch gần đó, Nhất Sư Đoàn Trưởng muốn tập kích, nhưng Loạn Bồi Thạch cho rằng đó là mồi câu, ra lệnh thả họ đi. Hai canh giờ sau, mọi thứ chuẩn bị xong. Loạn Bồi Thạch dán Phù chú vào gốc cây, chúng biến mất, qua mắt thần thức. Hắn giải thích đó là Phù trận, dễ bị phá hủy nên phải giấu kín. Cổ Thanh kinh ngạc, Loạn Bồi Thạch không giải thích thêm. Trong thời gian đó, hắn cho qua ba đội vận chuyển, kể cả đội năm trăm xe, khiến quân sĩ tiếc nuối.
Trên tường thành, Trương tướng quân giải thích với Hứa Mộng rằng bắn tên có tác dụng kiềm chế và uy hiếp, khiến địch giảm tốc, đồng thời thể hiện quân nhu dồi dào. Hắn lo lắng binh sĩ tạm thời sẽ sụp đổ nếu bị tấn công liên tục. Hứa Mộng cho rằng cứ nghe theo phu quân là được. Quân địch tiến đến dưới thành, dùng xe lớn có thang. Trương tướng quân ra lệnh thả đá, nhưng bị cung thủ địch quấy nhiễu. Một số đá trúng xe nhưng bị Minh Văn bật ra. Thang được đặt lên tường, quân địch tràn lên. Trương tướng quân lại ra lệnh thả gỗ lăn đá. Địch cố gắng chặn nhưng bất lực, bị nghiền nát hoặc bị cung thủ bắn chết. Dương Hùng đứng sau, thản nhiên nhìn. Ba canh giờ sau, dưới thành chất đống xác chết, sương mù đỏ bốc lên. Hứa Mộng cảm thấy buồn nôn nhưng cố nhịn, trong khi một số võ giả khác nôn mửa. Dương Hùng cười ẩn ý. Một phó tướng cho rằng tân binh địch không chịu nổi, đề nghị tổng công kích.