Chương317: Tam Bảo, Tứ Bảo và Thất Bảo.
Chương 167
Tôn Thủ Bình cố gắng kiềm chế cơn giận khi biết đàn chó của mình ở nhà Trương Yến Bình chỉ được ăn cám và vỏ trấu, dù anh từng nói chỉ cần cơm thừa canh cặn cũng được. Trương Yến Bình giải thích rằng thịt thà chẳng dư, mỗi bữa chỉ thêm một muỗng vào rau cho chúng, vì phải nuôi bảy con lợn và tám con chó. Tôn Thủ Bình vừa tức vừa khó tin khi thấy đàn chó vẫn béo tròn, mượt mà chỉ nhờ vào chế độ ăn đó. Hai người ra đồng, Tôn Thủ Bình ghen tị trước ruộng lúa sắp chín và ngỏ ý muốn mua gạo, nhưng Trương Yến Bình từ chối vì nhà quá đông miệng ăn.
Họ gọi Tam Bảo và Tứ Bảo mãi mới thấy chúng ở gần bờ tre, cạnh Tống Hữu Đức. Tôn Thủ Bình định khoe tài săn mồi của đàn chó, nhưng đến gần lại chết lặng. Tam Bảo, chó lưng đen, đang cúi mông đào đất thành từng hố đều tăm tắp, mặt mày sung sướng. Tứ Bảo lẳng lặng đi sau lấp lại các hố. Tống Hữu Đức ngồi bên, tay cầm quạt nan, vừa rải hạt ngô vào hố vừa khen: “Tam Bảo đào hố giỏi, Tứ Bảo lấp đất chuẩn!”. Hai con chó càng hăng hái, đào và lấp xong cả mảnh ruộng. Một chú chó nhỏ tên Thất Bảo nhảy loạn xị, bị Tam Bảo vả một cú đầy mặt bùn.
Ông cụ lại thách chúng tưới nước. Tứ Bảo lập tức chạy đi ngoạm vòi nước, kéo dọc bờ ruộng, nước tưới ướt đẫm hàng ngô vừa trồng. Tam Bảo thua cuộc, ấm ức ngồi xuống. Tôn Thủ Bình chứng kiến hai con chó ngoan ngoãn hoàn thành toàn bộ quy trình trồng trọt, trong lòng chua xót và bối rối không nói nên lời. Ông cụ giải thích mảnh đất trước trồng thuốc lá, giờ thử trồng giống ngô chín muộn Tống Đàm đưa về.