Chương368: Lão bà kỳ quái.
Chương 193
Cả nhà Tống Đàm đang bàn chuyện lắp camera cho khu vườn hơn 30 mẫu thì Kiều Kiều hớt hải phóng xe ba bánh về, mặt đầy bực bội kêu trên núi có người ăn trộm. Ngô Lan nghe nói chỉ mất hai trái đậu đũa thì thở phào, nhưng Kiều Kiều nói bà cụ Chu không chỉ hái đậu mà còn định chui vào vườn đào, may nhờ Đại Vương sủa dữ quá mới ngăn lại. Cậu bé kể đã đứng chặn trước cổng, dọa nếu bà ta lại gần sẽ cho chó cắn – nhưng chỉ cắn áo thôi.
Ngô Lan nhận ra đó là mẹ của chú Mao Trụ, một bà già chuyên đi gây chuyện. Tống Đàm nhớ lại lần trước bà ta từng nói năng khó nghe, nhưng lúc đó cả làng đồn Đại Vương ăn thịt hổ nên bà ta chưa dám động vào. Kiều Kiều ấm ức giải thích bà cụ vừa hái vừa chê không có trái ngon, còn định hái cà chua xanh và mướp non, cuối cùng muốn đẩy cậu ra để vào vườn xem dưa hấu. Cậu không cho, khóa cửa lại rồi ra lệnh cho Đại Vương cắn rách áo bà ta.
Trương Yến Bình tò mò hỏi mức độ rách thế nào, Kiều Kiều ngượng ngùng giơ ngón út bảo chỉ một chút xíu. Đang nói chuyện thì ngoài sân vang lên tiếng chửi rủa the thé, bà cụ Chu vừa đi vừa chửi thậm tệ. Ngô Lan tái mặt vì tức giận, Tống Đàm vỗ về mẹ rồi bảo mọi người ra xem tình hình. Hóa ra áo của bà cụ bị cắn rách từ eo trở xuống, quần thun bên chân trái chỉ còn đoạn đến đầu gối, bà phải dùng tay giữ chặt nách áo kẻo rách toạc. Cả nhà đứng hình nhìn cảnh tượng "chỉ rách một chút xíu" ấy.