Chương415: Nỗi ấm ức của Đại Điền.
Chương 215
Đêm xuống, Kiều Kiều ngủ ngon lành trên chiếu cỏ mát lạnh. Trong lúc cậu ngủ say, một bóng xám lốm đốm lẻn vào phòng qua lỗ thủng trên lưới cửa sổ, tiếp theo là mười mấy con sóc xám nữa. Chúng đồng loạt nhắm đến chiếc hộp giấy của Đại Điền - chú chuột đồng béo ú. Đại Điền hoảng hốt kêu chít chít nhưng Kiều Kiều vẫn ngủ say. Lũ sóc thản nhiên nhét đầy gạo vào má, để lại Đại Điền ôm hai má tròn vo khóc thầm.
Sáng hôm sau, Kiều Kiều thấy bát gạo trống không, tưởng Đại Điền tham ăn quá độ. Cậu xách nó lên, lắc ra được ba hạt gạo - số lương thực ít ỏi Đại Điền bảo vệ được. Kiều Kiều chọc vào má nó, cười bảo: “Ăn nhiều vậy coi chừng bội thực đấy!” rồi phạt nó nhịn ăn một hôm. Đại Điền co rúm trong hộp, kêu yếu ớt một tiếng đầy tủi thân.
Hôm sau, nhà họ Tống đem lúa ra phơi. Lập tức chim chóc từ khắp nơi kéo đến cướp ăn như thể “ăn một hạt lúa, làm quỷ cũng mãn nguyện”. Tống Tam Thành và Tống Hữu Đức cầm gậy tre chạy đuổi nhưng không xuể. Tống Đàm thấy khó dùng linh khí ban ngày, đành nghĩ cách dùng lưới đánh cá vây quanh sân phơi để vừa thoáng vừa đuổi chim.
Mấy hôm sau, lúa phơi khô, ông chú Bảy định để dành nhưng Tống Đàm bảo xay hết và để riêng 20 cân gạo biếu ân nhân từng tặng hoa. Trương Yến Bình đau lòng tiếc đứt ruột, mơ còn thấy mình ngủ trong hũ gạo, chỉ hận than: “Năm sau, kiểu gì em cũng phải trồng thêm mấy mẫu nữa đấy!”