Chương417: Trừng trị thật nặng.
Chương 217
Tống Đàm trấn an cha mình, Tống Tam Thành, rằng cô sẽ xử lý đám sóc phá hoại lúa. Ông lo lắng dặn dò con gái chỉ nên đuổi chúng đi, đừng làm hại động vật. Tống Đàm cười bảo mình không có gan làm thế, nhưng trong lòng đã có kế hoạch riêng.
Khi chỉ còn một mình trong khu rừng, Tống Đàm dùng chân đạp mạnh vào gốc cây làm đám sóc hoảng loạn rơi xuống đất. Cô tóm gọn con béo nhất, giơ cao lên và quất nhẹ vào mông nó bằng cành cây. Những cú đánh chỉ gây đau nhẹ nhưng đủ để dọa cho cả đám sóc sợ chết khiếp. Tống Đàm tuyên bố đây là hậu quả của việc ăn trộm, rồi thả con sóc xuống đất và bỏ đi. Cả khu rừng im lặng một lúc lâu trước khi lũ sóc hoảng sợ leo lên cây.
Trong lúc đó, Ngô Lôi đang hì hục làm việc bên máy tuốt lúa, mặt mày lem luốc. Tống Đàm thấy vậy liền chạy đến trách mẹ đã để anh làm việc bẩn thỉu, rồi nháy mắt bảo anh lên núi sau nghỉ ngơi, khoe rằng trên đó không ai quản. Ngô Lôi cảm động, vội vã chạy đi. Ngô Lan đứng nhìn, bực mình lẩm bẩm rằng thằng cháu họ sao ngốc quá, khác hẳn người nhà họ Ngô khéo ăn khéo nói. Tống Đàm cười bảo mẹ rằng trong nhà phải có sự cân bằng: mẹ giỏi, con giỏi, còn Ngô Lôi ngốc một chút thì phải bao dung.