Chương421: Kiếm được một vạn rồi!
Chương 221
Tống Hữu Đức lo lắng về chi phí thuê người cắt cỏ lác, vì sợ mất nhiều tiền công. Tuy nhiên, Tống Đàm thuyết phục ông rằng loại cỏ chất lượng này hiếm có, phải tranh thủ thời tiết tốt mà thu hoạch ngay, nếu để già hoặc gặp mưa sẽ hỏng. Cô cũng từ chối xây lò sấy lớn hơn vì sợ ông nội lại nảy ý trồng thêm thuốc lá vào năm sau.
Trở về nhà sau 6 giờ, cả nhà quây quần ăn sáng. Ngô Lôi mệt mỏi bước xuống cầu thang, hai tay run rẩy ôm miếng bánh gạo ăn như sóc. Kiều Kiều còn bắt chước động tác của anh khiến mọi người bật cười. Ngô Lôi than thở với Tống Tam Thành rằng tay anh không giơ nổi, muốn nghỉ bê dưa hấu. Nhưng Tống Tam Thành lại hiểu lầm, định bảo anh đi cắt cỏ thay thế, khiến Ngô Lôi hoảng hốt vội vàng nhận lại công việc hái dưa vì biết nó còn nhẹ nhàng hơn. Tống Tam Thành còn khuyên anh nên dậy sớm làm việc để tránh nắng, làm Ngô Lôi càng thêm tuyệt vọng.
Tống Hữu Đức nói với Ngô Lan rằng ông sẽ trả tiền thuê người chẻ cỏ, vì Tống Đàm bảo tiền bán chiếu sẽ để cho ông kiếm. Ngô Lan cười nhắc mẹ mình đi hái chè mỗi ngày đã kiếm được cả vạn tệ. Nghe vậy, Tống Hữu Đức giật mình tính nhẩm: từ tháng ba đến cuối tháng sáu, mỗi ngày một trăm tệ đúng là được cả vạn! Ông thầm nghĩ bà già giấu tiền kỹ thật, rồi phấn chí quyết tâm đan chiếu kiếm "ít nhất ba ngàn".