Chương7: Tôi Là Một Đại Gia!
Chương 7
Tống Đàm nhanh chóng làm lại chứng minh nhân dân và mua điện thoại mới, nhưng trong lòng nặng trĩu khi chỉ còn sáu mươi hai ngàn tệ. Cô tính toán chi tiêu: mua nông cụ, hạt giống, phân bón, thuê người khai hoang — số tiền ấy e rằng không đủ.
Khi hỏi ba Tống Tam Thành về máy cày đất, ông tỏ ra do dự, lo ngại dân làng sẽ nói cô khoe khoang. Tống Đàm khuyên nhủ rằng dù làm ít hay nhiều cũng bị người ta bàn tán, chi bằng làm rầm rộ luôn. Tống Tam Thành thở dài, nói vợ chồng ông chỉ có thể cho cô sáu mươi ngàn này, còn hai mươi ngàn dành dụm cho em trai Tiểu Kiều không động tới được. Ông dặn cô đừng phung phí. Nghe vậy, Tống Đàm cay mắt nhận ra đây là toàn bộ gia tài của gia đình.
Tống Đàm giải thích với ba rằng cô có lý do để tin tưởng: có chuyên gia từng kiểm tra và khen ngợi chất lượng nước và đất ở làng họ, hứa hẹn trồng trọt sẽ ngon hơn nơi khác. Cô khẳng định nếu làm được, cô sẽ mãi ở làng cùng ba mẹ. Câu cuối chạm đến trái tim Tống Tam Thành, ông dần tin tưởng và đồng ý.
Cha con họ đến cửa hàng nông cụ. Tống Đàm định mua máy cày nhưng bị ba ngăn lại, vì máy nhỏ dễ hỏng và ruộng bậc thang ở đây rất nhiều mảnh. Cuối cùng họ quyết định thuê máy cày với giá 500 tệ một ngày, công, nhiên liệu và sửa chữa đều bao gồm. Tống Tam Thành vẫn thấy đắt nhưng chấp nhận.
Tống Đàm hỏi ba về cách trồng trọt, khi được biết không chỉ ruộng đồi mà cả ao nước và rừng trúc trước cửa cũng là của nhà mình, cô sững sờ. Hóa ra cô vốn là "đại gia" chính hiệu, chẳng cần đi nhận thầu gì cả. Phấn chấn, cô chỉ tay về phía trước: "Ba, mình mua trước vài chục cân hạt cỏ đậu tím nhé!" Nhờ loại cây cải tạo đất này, cô có thể bắt đầu hành trình làm giàu.