Chương202: Có thể nói thật với tôi không
Chương 102
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Thấy Lâm Văn Bạch mặt mày đen sì, Diệp Huyền thầm sảng khoái vì đã áp chế được thói kiêu ngạo của ông ta. Lâm Văn Bạch biết Diệp Huyền cố tình giả vờ rời đi để ép cha mình lên tiếng, đành bất đắc dĩ phải rót trà xin lỗi trước mặt mọi người. Dù trong lòng đầy phẫn nộ, ông ta vẫn cố nén giận, nói lời hạ mình. Diệp Huyền giả vờ từ chối, khiến Lâm Văn Bạch càng thêm tức tối nhưng không dám trở mặt vì sợ ông cụ Lâm. Cuối cùng, nhờ Lý Gia Tuệ và ông cụ Lâm nói giúp, Diệp Huyền mới nhận trà, còn khuyên nhủ Lâm Văn Bạch không nên keo kiệt mà hãy chĩa họng súng ra ngoài. Cả nhà vui vẻ vào ăn tối, chỉ còn Lâm Văn Bạch đứng lại một mình, lòng thề sẽ trả thù Diệp Huyền sau này.
Trong bữa ăn, Diệp Huyền ngăn Lâm Thanh Nham tự đi lấy rượu vì sợ cô lạnh, khiến cô bất ngờ hỏi hắn có phải đang xót mình không. Diệp Huyền ấp úng phủ nhận, nhưng Lâm Thanh Nham nhận ra sự thiếu tự tin và thầm vui sướng, cố ý khoe đôi chân đã đi giày. Hai người ngày càng thân mật, khiến ông cụ Lâm và Lý Gia Tuệ hài lòng. Riêng Lâm Văn Bạch vẫn ghim thù, quyết tìm người khác cho con gái để đuổi Diệp Huyền đi.
Tối đó, khi Lâm Thanh Nham bàn về kế hoạch dự án với nhà họ Lưu và Giang Kim Bưu, Diệp Huyền đùa đòi tăng lương. Cô hỏi hắn có cần lánh mặt khi nhà họ Phùng trả thù không, nhưng Diệp Huyền khinh thường, chỉ sắp xếp người canh gác công trường. Lâm Thanh Nham bắt đầu nghi ngờ thân phận thật sự của hắn: liệu hắn chỉ là một nông dân như lời nói? Diệp Huyền lảng tránh câu hỏi, vội đi tắm để khỏi bị phát hiện.