Chương12
Chương 12
Tạ Huyên nhìn chằm chằm vào Phượng Tuân, trong lòng không khỏi hổ thẹn vì đã lén giấu một hồn sống. Nàng cố gắng nở nụ cười giả tạo như Lệ Ôn dạy, nhưng trước mặt Phượng Tuân lại không thể làm ra vẻ mặt dối trá. Hắn cúi đầu cười nhẹ, nói không cần dùng những thủ đoạn ấy với hắn. Tạ Huyên nghi ngờ Phượng Tuân có pháp thuật đặc biệt phá vỡ ngụy trang của mình, nàng thầm nghĩ nhất định sẽ tìm cách phá hủy phòng ngự của hắn.
Nàng đi theo Phượng Tuân, suy nghĩ về cuộc gặp gỡ với Sở Phùng Tuyết – một công chúa hoàng tộc. Trước đây linh thức hỗn loạn, giờ đây nàng hiểu rõ nguồn gốc cái chết của mình: Tạ tiểu thư có hôn ước với thái tử, sau khi nuốt chửng thiếu nữ nhút nhát trong cơ thể, nàng mơ tưởng ám sát hắn, hành động báo thù ngu ngốc thất bại, bị hành hạ đến ba nghìn sáu trăm nhát đao mới chết. Tạ Huyên hận bản thân không sớm được Phượng Tuân dạy cho những lẽ đời để có cơ hội báo thù tốt hơn.
Phượng Tuân dò hỏi về việc nàng đến khách đ**m. Tạ Huyên chối bỏ nhưng bị hắn vạch trần khiến nàng tức giận, chất vấn nếu hắn đã để nàng ở Phong Đô thì sao lại can thiệp vào việc riêng của nàng. Phượng Tuân giải thích rằng nghe tin từ quỷ tăng về việc nàng không khỏe ở quán mì, nên mới quan tâm. Tạ Huyên lạnh lùng đáp lại, nhưng khi thấy hắn tỏ ra ngượng ngùng vì lời lẽ mập mờ của quỷ tăng, nàng tò mò chạm vào mặt nóng hổi của hắn. Hắn nắm tay nàng, định đi tiếp để tránh những câu hỏi kỳ quặc, nhưng Tạ Huyên vẫn truy vấn không ngừng.
Phượng Tuân bịa ra lý do rằng cảm xúc thay đổi sẽ khiến đỏ mặt. Tạ Huyên hỏi về cảm xúc, nàng chỉ biết đến thù hận. Phượng Tuân hy vọng một ngày nàng có thể kết thúc thù hận, còn giữ nàng lại là trách nhiệm của hắn. Lúc này tuyết rơi, Tạ Huyên nhìn thấy lúm đồng tiền trên má hắn khi cười, nàng ngẩn ngơ, theo bản năng đưa tay chạm vào, hiếu kỳ chọc chọc.