Chương13
Chương 13
Tạ Huyên chạm vào má lúm đồng tiền của Phượng Tuân, phát hiện đó không phải nụ cười thật của hắn. Nàng hừ lạnh rút tay lại, Phượng Tuân đề nghị nàng cười cho hắn xem, nhưng nàng nói mình không biết cười, dù trước đó đã từng giả vờ với người khác. Phượng Tuân đơn độc đứng trong tuyết, Tạ Huyên ở trên lầu hỏi hắn bao nhiêu tuổi, hắn đáp mười chín, nhưng nàng không tin, cho rằng hắn là một vị thần già. Khi nàng đòi tháo mặt nạ, hắn từ chối, nhưng hứa sẽ tháo khi nàng tu luyện đến giai đoạn hồn kén. Hắn bay lên bệ cửa sổ, định móc ngoéo tay với nàng, nhưng Tạ Huyên không biết cách làm, ngón tay bị xoắn lại. Phượng Tuân kiên nhẫn dạy nàng, ngón út quấn lấy nhau, nàng chợt nhớ ra những mảnh ký ức hỗn loạn.
Ký ức ùa về: một cô bé nhỏ nhắn chất vấn ám vệ tại sao lại tặng đồ cho người khác, bàn tay nắm chặt đến chảy máu. Tạ Huyên run rẩy, muốn hủy diệt tất cả, ngã xuống vì đau khổ. Phượng Tuân đỡ lấy nàng, máu vấy lên áo đen của hắn. Trong mê man, nàng gọi tên "Cận Nương", ôm chặt hắn, nói ra những lời hận thù. Phượng Tuân không nghe rõ, chỉ an ủi nàng rằng hắn cũng không có mẹ, nhưng Tạ Huyên không nghe thấy, nàng chỉ đắm chìm trong ký ức. Hắn lặng lẽ ôm nàng cho đến khi nàng ngủ, rồi lau máu, chữa trị hồn thể bị thương. Đêm khuya, hắn tự giễu thì thầm: "Hận ta, ghét ta?"
Sáng hôm sau, Tạ Huyên tỉnh dậy, quên hết chuyện đã qua, chỉ nhớ mình còn giấu một hồn sống. Nàng tìm thấy Sở Phùng Tuyết trong phòng, kéo nàng ta đi chợ Phong Đô để thu thập tình báo về nhân gian. Tạ Huyên hỏi về hoàng tộc, Sở Phùng Tuyết nói có thể xem hoàng phả. Để dụ nàng ta nói thêm, Tạ Huyên mua một cây kẹo, Sở Phùng Tuyết cười nói từ năm mười tuổi đã thấy nó trẻ con. Tạ Huyên mỉm cười dịu dàng, nhưng bên kia màn sương, Phượng Tuân lặng lẽ nhìn nàng, nhớ lại lời nàng nói hôm qua: "Ta không biết cười."