Chương62: 62: Người Ở Trong Núi Mới Tu Tiên
Chương 37
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Âu Dương chợt nhận ra tất cả đều là bố cục của sư phụ – lão đầu tử đã sắp đặt cuộc gặp gỡ với Thường Hiểu Nguyệt để giúp hắn và Lãnh Thanh Tùng chặt đứt nhân quả phàm tục. Người tu hành kiêng kỵ nhất là vướng bận thế tục, nên tự tay kết thúc mới ổn định đạo tâm. Sư phụ đã âm thầm tính toán từ lúc Lãnh Thanh Tùng ước hẹn Sơ Tuyết xuống nhân gian, thậm chí hy sinh đỡ eo trừ yêu chỉ để tạo ra một nốt ruồi chu sa cho nhị sư đệ. Giờ đây, Âu Dương hiểu mình cần làm gì: thổi bùng ngọn lửa tình cảm để Thường Hiểu Nguyệt hoàn toàn quấn lấy Lãnh Thanh Tùng.
Khi nghe đến "ánh trăng sáng" của tướng công mình, Thường Hiểu Nguyệt bộc phát khí tức đáng sợ, hư ảnh cự mãng đỏ rực hiện ra sau lưng. Nàng tuyên bố muốn xem thử dạng tuyệt sắc nào khiến Lãnh Thanh Tùng ngày nhớ đêm mong, thậm chí bôn ba vạn dặm tới đây cứu nàng. Giọng nói lạnh lẽo làm Hồ Đồ Đồ đang ăn quýt rùng mình. Âu Dương liền vuốt đầu hồ ly, mỉa mai bảo tòa thành này sắp hạ nhiệt. Sau đó Thường Hiểu Nguyệt lấy ba đồng tiền tung lên trời, đốt một sợi tóc của Lãnh Thanh Tùng để thôi diễn, kết quả chỉ về hướng Hoàng cung.
Âu Dương gật đầu xác nhận điều đó hợp tình hợp lý – đó từng là nơi chồng nàng ở. Thường Hiểu Nguyệt lập tức muốn xông ra ngoài đi tìm "ánh trăng sáng", nhưng Âu Dương ngăn lại: nếu ánh trăng sáng chết, nỗi đau của Lãnh Thanh Tùng sẽ từ ba phần biến thành hai mươi phần, khiến hắn càng nhớ thương hơn. Cách hay là biến Thường Hiểu Nguyệt vừa là nốt ruồi chu sa vừa là ánh trăng sáng. Thường Hiểu Nguyệt nheo mắt lắng nghe toàn bộ kế hoạch, cuối cùng hăng hái bước ra ngoài.
Âu Dương nhìn lại Lãnh Thanh Tùng đang ngủ, thầm nghĩ: "Tiên nha, người ở trong núi mới tu tiên." – đó là câu nói năm xưa lão đầu tử từng dạy.