Chương63: 63: Nữ Trang Đại Lão Lại Là Sư Đệ Ta
Chương 38
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Giữa lúc hoàng thành mê muội vì đạo sĩ, Âu Dương đứng trên tường thành cảm nhận bầu không khí u ám. Hắn nhận ra lão hoàng đế đắm chìm tu tiên, còn sư phụ đã sắp đặt một cuộc vấn tâm cục kéo dài mười mấy năm. Hắn lẩm bẩm khẩu quyết, vỗ tay một cái, chân khí phun ra khiến tuyết lớn đột ngột bao phủ toàn thành. Từ xa, hắn dõi theo trò hay ở phía đông.
Tại Đông thị, một chiếc thuyền hoa khổng lồ xuất hiện. Trên thuyền, trăm hoa khoe sắc, vũ nữ múa lượn, thu hút đám đông điên cuồng tranh nhau hạt dưa đậu phộng ném ra. Giữa thuyền, một thiếu nữ áo trắng đeo khăn lụa ngồi tĩnh lặng, thanh khiết như tiên nữ. Thực chất, đó là Lãnh Thanh Tùng bị Thường Hiểu Nguyệt bắt mặc nữ trang, toàn thân bị phong ấn không thể động đậy. Hắn nghiến răng hỏi nàng muốn gì, nhưng Thường Hiểu Nguyệt chỉ cười: nàng muốn xem kẻ nào dám quấy rầy nam nhân của mình.
Lãnh Thanh Tùng chua xót nói nàng đã thành thân, trong lòng dâng lên mông lung hảo cảm. Thường Hiểu Nguyệt nhìn vẻ mặt sầu bi của hắn, suýt nổi cáu nhưng chợt nhớ lời Âu Dương: một thiếu nữ chưa đôi mươi dựa vào tiên nhân liên đới có thể bắt thiếu thành chủ, thậm chí toàn bộ cô nhi trong thành đều bị bắt – chắc chắn có phản đồ. Người đó chính là Huyên nhi, kẻ đã cấu kết với lão hoàng đế. Âu Dương từ lâu đã nhìn ra đôi mắt tính toán của nàng ta, nhưng vì là xuyên việt giả, hắn biết một đứa trẻ có tâm cơ không thoát khỏi mắt người lớn.
Âu Dương trên tường thành nhìn thuyền hoa, khinh bỉ mỉa mai. Hồ Đồ Đồ rụt rè hỏi sao đại sư huynh lại cười lạnh, rồi thú thật không thích nhân gian vì không khí thối. Âu Dương ôm lấy nó, nhẹ nhàng nói: không khí không thối, thối chính là lòng người.