Chương64: 64: Trong Thâm Cung
Chương 39
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Chiếc thuyền hoa khổng lồ của Di Hồng Lâu rời khỏi đông thị, kéo theo đám đông tò mò đuổi theo. Tuần phố bất lương nhân được lệnh không can thiệp, vì tin đồn đây là lễ vật dâng cho hoàng đế.
Trong thâm cung, lão hoàng đế nằm trên giường, sức khỏe suy kiệt. Thiếu nữ Huyên Nhi, thân mặc màu xanh nhạt, lo lắng chăm sóc ông. Lão nhân hỏi về nghịch tử Lãnh Thanh Tùng, mong hắn mang bí pháp trường sinh. Huyên Nhi trấn an rằng hắn sẽ đến khi tuyết đầu mùa rơi. Lão hoàng đế uy hiếp nàng, nhưng rồi lại dịu giọng hứa hẹn sẽ cùng nàng xây dựng đế quốc vạn thế bất diệt. Nàng chỉ đáp “Huyên nhi chỉ nguyện bệ hạ long thể an khang”. Khi lão nhân mệt mỏi thiếp đi, nàng rón rén lui ra.
Bước ra khỏi cung điện, sắc mặt Huyên Nhi lập tức xanh mét, cố nén cảm giác buồn nôn. Nàng khinh ghét bàn tay già nua kia, nhưng vì quyền lực phải nhẫn nhịn. Từ một cô gái bình thường ở Phong Diệp Thành, nàng đã leo lên địa vị quý phi nhờ danh nghĩa quen biết hai vị tiên nhân. Nàng sợ một ngày họ không đến, mọi thứ sẽ mất. Vì thế nàng quyết tâm đứng ở vị trí cao nhất, nhìn xuống những kẻ từng khinh thường mình. Tuyết rơi, nàng thấy chiếc thuyền hoa xinh đẹp—nếu không có thủ đoạn, có lẽ nàng đã đứng trên đó. Nhưng giờ nàng ngồi trên chủ vị, xem các nữ tử tranh nhau lấy lòng mình, và chờ Âu Dương đến để nắm quyền “dưới một người, trên vạn người”.
Bỗng một cánh tay rắn chắc ôm lấy nàng từ phía sau. Đó là tướng quân thủ lĩnh cấm vệ quân. Huyên Nhi dựa vào hắn, thấp giọng hỏi sao dám mạo hiểm ôm quý phi giữa hoàng cung. Hắn tự tin đáp hoàng đế không thể biết, rồi hứa hẹn: “Ngươi không phụ ta, ta làm sao có thể phụ ngươi chứ?”.