Chương65: 65: Buồn Cười
Chương 40
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Hoa thuyền Di Hồng viện tiến đến hoàng cung, được hoàng đế cho phép vào cửa – một vinh hạnh hiếm có khiến đám đông náo động. Lãnh Thanh Tùng ngồi trên đỉnh thuyền, nhìn cảnh vật vừa quen vừa lạ, ký ức đau thương ùa về: cha mẹ ruột hắn đã chết ngay trong tòa thành này. Kiếm ý trong cơ thể hắn sôi sục, suýt phá vỡ phong ấn do Thường Hiểu Nguyệt – tu sĩ Hợp Thể kỳ – thiết lập. Nàng vội gia cố phong ấn, trêu chọc hắn bằng ánh mắt chiếm hữu, còn doạ sẽ “ăn tươi” hắn. Lãnh Thanh Tùng bất lực, chỉ còn cách quay đầu nhìn về phía đại điện, không rõ mục đích thực sự của Thường Hiểu Nguyệt là gì. Trong góc, Âu Dương lén dùng đá ghi chép quay lại toàn bộ cảnh tượng hài hước, thầm nghĩ đây sẽ là hắc lịch sử quý giá cho nhị sư đệ.
Hoa thuyền dừng trước đại điện, bị vô số thị vệ cầm cung chỉa vào. Đại điện bật sáng, lão hoàng đế dựa giường được khiêng ra. Lãnh Thanh Tùng đỏ mắt nhìn ông ta – kẻ đã hại chết song thân hắn. Thường Hiểu Nguyệt nhận ra lão hoàng đế đã gần đất xa trời nhưng vẫn mang nhân tộc khí vận mạnh mẽ, nàng tránh động đến nhân quả này. Đột nhiên, một bóng dáng xanh biếc xuất hiện: Huyên nhi – cô gái làng chài mà Lãnh Thanh Tùng từng gặp mỗi mùa tuyết – nay ăn vận lộng lẫy, tựa mình vào lão hoàng đế. Nàng cười nói hồn nhiên, nhưng từng cử chỉ khiến Lãnh Thanh Tùng ghê tởm tột độ. Hắn cắn răng đến chảy máu, ghi nhớ khoảnh khắc này. Thường Hiểu Nguyệt sau khi so sánh thì thở phào, cho rằng đối thủ không có gì đặc biệt.
Huyên nhi nhận ra ánh mắt của Lãnh Thanh Tùng, thấy khó chịu vì hoa thuyền quá mỹ lệ. Nàng thủ thỉ vài câu với lão hoàng đế, khiến ông ta tức giận hạ lệnh: “Đốt chiếc thuyền này!”. Ngay lúc Thường Hiểu Nguyệt kinh ngạc, Lãnh Thanh Tùng bị phong ấn hai tầng lại chậm rãi đứng dậy, mắt lạnh nhìn thẳng về phía đại điện, thốt ra hai chữ: “Buồn cười!”.