Chương3
Chương 3
Sau khi Hoành Minh tiên quân rời đi, nàng an ủi phu quân rằng hắn nói bậy. Chàng nghiêm túc hỏi nàng có phải phượng hoàng không, nàng chỉ cười xóa là gà đen thành tinh. Chàng không tin, ôm lấy nàng, hiểu rằng nàng đã chịu nhiều ủy khuất. Nàng thoáng cứng người, rồi dịu dàng rủ chàng về nhà ăn gà.
Về đến nhà, A Trân đã nấu sẵn một nồi gà hầm, còn bon chen ăn mất hai bát. Nàng mỉa mai đó là gà nhà A Trân, khiến cô nàng sợ hãi. Nàng bóp gáy A Trân, cảnh cáo đừng để linh vật phá vườn rau nữa, nếu không sẽ hầm thỏ — ám chỉ chính A Trân. A Trân khóc lóc xin lỗi rồi chạy mất. Chàng khen nàng lương thiện, nàng ngượng ngùng vui vẻ.
Cả hai quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Nàng làm nhiều thịt khô, chàng than thở: "Làm rau xanh nhà chúng ta đúng là có phúc thật, vì ngày chết cứ bị hoãn." Nàng phụ họa gắp thịt, rủ mai luộc rau ăn. Chàng cười rạng rỡ, khen nàng tốt. Từ khi có nàng, rau xanh biến mất khỏi bàn; chàng vốn chỉ biết săn bắt nhưng nỗ lực học theo hàng xóm, tuy sức lực kém nhưng lúc nào cũng kiếm được con mồi, giống như nàng — không giỏi nhưng vẫn làm được.