Chương4
Chương 4
Hôm sau, khi phu quân đi săn, Giang Chiêu (nàng) đốt than nhưng ngọn lửa bất ngờ bùng cao thiêu rụi thành phẩm, vì Tiêu Viêm – Xích Diễm Câu – lặng lẽ xuất hiện. Nàng đá hắn ngã, tức giận đòi da hắn làm mồi lửa. Tiêu Viêm ngạc nhiên khi thấy nàng đốt than, khinh thường cảnh nàng sa cơ thế này. Nàng lạnh lùng đáp trả bằng cách nhắc hắn là tọa kỵ của Hoành Minh, khiến hắn quỳ xin tha.
Tiêu Viêm tiết lộ Trọng Hoa Đế Quân định phong nàng làm phó tướng. Hắn khuyên nàng gả cho mình, hứa nhường chức tộc trưởng Xích Mã tộc để chống lại đế quân. Nàng từ chối, nói yêu phu quân vừa gặp đã yêu. Tiêu Viêm chế nhạo, cho rằng nàng chỉ mê sắc đẹp của chàng. Hắn trách nàng vô tình vì năm xưa vì theo đuổi nàng mà bị bẫy té nhào, đòi nàng chịu trách nhiệm.
Phu quân đột ngột đẩy cửa vào, sắc mặt lạnh lùng quở trách Tiêu Viêm ân oán bất minh, tuyên bố nàng là thê tử mình. Khi Tiêu Viêm định xông vào, nàng cản lại. Nàng dàn hòa bằng cách đề nghị kết bái huynh đệ, bảo Tiêu Viêm gọi phu quân là tỷ phu. Tiêu Viêm nổi khùng nhắm vào nàng, nhưng lập tức im bặt khi nàng gọi hắn là “Thiên Đậu Nhi” – biệt danh xấu hổ. Hắn hóa thành luồng sáng đỏ bay mất.