Chương17:Chương17 : Ly Biệt
Chương 17
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau chiến thắng trước Yên Hà lục kiếm, Lệnh Hồ trở về động phủ và phát hiện một lá thư của Trầm sư điệt. Thư nói rõ nàng đã bàn bạc kỹ, ngày mai sẽ rời khỏi Hoa Nghiêm tông để lên đường tham gia hội nghị đấu giá của Vân Mộng tông. Lệnh Hồ buồn bã đọc đi đọc lại mấy lần, khẽ thở dài: "Đi rồi thì tốt.” Đêm khuya, hắn ngồi ngoài đình viện, cầm một bầu rượu, nhìn về phía động phủ của Trầm Yên, trong lòng tràn đầy cảm xúc khó nói nên lời.
Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ ra khỏi động phủ thì bắt gặp Trầm Yên ăn mặc như thường ngày, nàng gọi hắn đến nhà ăn dùng bữa. Cả hai ngồi bên nhau như bao lần, chỉ là hôm nay nàng đã thu xếp hành trang. Trầm Yên nói nhẹ: “Sư điệt, ta sắp đi rồi.” Lệnh Hồ nghẹn lời, chỉ biết nhặt mấy món nàng thích gắp vào bát. Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng nói ra ba chữ: “Chờ ta mười năm.” Trầm Yên mỉm cười—nụ cười đầu tiên từ khi nàng vào tông, tha thiết và chân thành.
Dọc đường đi, hai người không nói thêm gì. Đến cửa tông, Lệnh Hồ nhìn bóng nàng khuất dần, bỗng quát lớn: “Trầm sư điệt, chờ ta mười năm. Nếu ta không tới, kiếm của ta cũng sẽ tới!” Trầm Yên không quay đầu, chỉ vung tay lên. Đám đông xôn xao bàn tán về câu hẹn ước ly kỳ này.