Chương21:Chương21 : Trả Thù
Chương 21
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Năm tên Thanh Thành Ngũ Hữu bị Lệnh Hồ tát năm cái bạt tai khiến mặt mũi sưng vù, rồi bị đạp mông đuổi ra khỏi tửu lâu trước bao ánh mắt của người phàm. Hành động này khiến bọn chúng vô cùng nhục nhã, đặc biệt khi thấy những người thường giờ đây lại nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ. Tuy nhiên, vì nhớ lời cảnh cáo của Lệnh Hồ, bọn chúng không dám ra tay với phàm nhân mà chỉ cắn răng chịu đựng, rồi bay đi tìm đại sư huynh Hồ Bất Vi — một tu sĩ Nguyên Anh kỳ — để nhờ hắn ra mặt báo thù.
Trong khi đó, Lệnh Hồ hoàn toàn không bận tâm đến mối hận thù của năm kẻ đó. Hắn nhờ chưởng quỹ sắp xếp một gian phòng để nghỉ ngơi, thư thái ngâm mình trong nước ấm. Nhưng đêm ấy không hề yên tĩnh: Thanh Thành Ngũ Hữu vội vã bay về phía Vân Mông sơn — nơi họ hẹn gặp Hồ Bất Vi — nhưng không thấy ai. Đang lúc nghi hoặc, họ nhận được Dẫn Âm phù từ sư huynh, giục họ đến ngay Vân Mộng sơn. Năm người lập tức đổi hướng, bay thẳng một mạch tới đó.
Khi tới nơi, họ thấy Hồ Bất Vi đang ngồi trước vách đá, nhắm mắt thi triển bí pháp "Thiên La Sưu Thần" để dò tìm thứ gì đó dưới lòng đất. Mãi một lúc sau, hắn mới mở mắt, thấy mặt mũi các sư đệ sưng tím thì kinh ngạc hỏi nguyên do. Ngũ Hữu lập tức kể lại câu chuyện, còn thêm mắm thêm muối, cố tình chọc giận Hồ Bất Vi. Quả nhiên, nghe xong, hắn nổi trận lôi đình, định đi tìm Lệnh Hồ tính sổ.
Nhưng rồi Hồ Bất Vi trấn tĩnh lại, nói rằng trước mắt có chuyện quan trọng hơn nhiều: hắn vừa phát hiện trong Vân Mộng sơn có tới ba vật chí linh. Hắn kể rằng, khi đi qua đây, ba thần niệm mạnh mẽ quét tới — đó chính là ba vật chí linh. Tuy nhiên, chúng biến mất ngay tức khắc, không để lại dấu vết. Vật chí linh có khả năng ẩn giấu khí tức thiên bẩm, muốn tìm ra chúng là điều cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, chúng còn có thể hóa thân thành các loại linh vật khác, giấu bản thể khắp nơi, nhưng hóa thân và bản thể luôn có mối liên hệ với nhau. Nếu quan sát tinh tế, vẫn có thể nhận ra.