Chương22:Chương22 : Linh Vật
Chương 22
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Hồ Bất Vi cùng Thanh Thành Ngũ Hữu dừng chân tại một ngọn núi nhỏ bên ngoài Vân Mộng sơn, suy tính về ba luồng thần niệm vừa phát hiện. Hắn nhận định đó là vật chí linh mới khai linh, tò mò quét thần niệm ra ngoài nhưng lập tức ẩn giấu khi bị phản quét. Biết vật chí linh là bảo vật vô giá, Hồ Bất Vi quyết tâm phải nhanh chóng tìm ra trước khi các tu sĩ khác phát hiện. Vật chí linh có khả năng tăng một đại cảnh giới cho tu sĩ dưới Độ Kiếp kỳ, dù hiệu quả giảm dần ở cảnh giới cao, nhưng đối với tu sĩ Nguyên Anh kỳ như hắn, đó là cơ hội đột phá lên Phân Thần mà không ai muốn bỏ lỡ.
Hồ Bất Vi bày kế cho năm sư đệ: phân tán ra năm hướng, hết sức kinh động vật chí linh, không cần giữ lại chút chân nguyên hay thần niệm nào, khiến chúng lộ sơ hở. Hắn sẽ ngồi yên một chỗ, thi triển "Thiên La Sưu Thần đại pháp" để giám sát toàn bộ phương viên mười dặm, bắt lấy dao động dị thường. Thanh Thành Ngũ Hữu vội vàng thực hiện, quét thần niệm điên cuồng khắp rừng, khiến chim muông náo loạn. Nhưng sau nhiều lần tái hiện hình ảnh, Hồ Bất Vi vẫn không phát hiện sơ hở nào. Hắn nhận thấy sáu khu vực trong rừng đều có Vân Mộng Bạch Hổ thống lĩnh bầy đàn, nhưng ban đầu cho rằng đó là chuyện thường.
Chỉ sau lần dò xét thứ ba, Hồ Bất Vi mới chợt nhận ra điểm mấu chốt: bản năng cạnh tranh của dã thú, đặc biệt là hổ, luôn mãnh liệt. Khi thú vương còn sống, chúng khuất phục; nhưng một khi thú vương chết, lập tức hổn loạn tranh giành ngôi vị. Thế mà ở khu vực có con Vân Mộng Bạch Hổ bị Lệnh Hồ bắt mất, đàn hổ vẫn nằm im như chờ đợi điều gì. Hắn thử kiểm chứng bằng cách giết một con Bạch Hổ ở khu vực khác, quả nhiên đàn hổ lập tức xông vào cắn xé nhau. Khẳng định suy luận, Hồ Bất Vi vội bay đến lãnh địa bỏ trống, cẩn thận thăm dò từ tán cây đến lòng đất mười trượng.
Khi trời gần sáng, Thanh Thành Ngũ Hữu trở về với vẻ mệt mỏi và thất vọng. Hồ Bất Vi trầm tư một lát rồi lên tiếng: vật chí linh có hóa thân, bản thể của chúng hoàn toàn không có khí tức linh vật, dù có đứng trước mặt cũng không cảm ứng được. Muốn bắt chúng phải lấy được hóa thân, và hắn nghi ngờ hóa thân nơi này đã bị người khác vô tình cướp mất. Chung Hữu Ý kinh hô: chẳng lẽ con Vân Mộng Bạch Hổ mà tên tiểu bối Hoa Nghiêm tông kia bắt đi chính là hóa thân của vật chí linh? Cả bọn biến sắc, mắt phun lửa. Hồ Bất Vi lập tức hạ lệnh: bất chấp hết thảy, phải giành lại đầu hổ đó ngay lập tức.