Chương111:Chương111 : Nắm Trong Tay!
Chương 61
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Trên cung thuyền xa hoa, mọi thứ đã được dọn dẹp lại như cũ, nhưng người ngồi trên bảo tọa hổ phách giờ đây là Lệnh Hồ, còn Tiêu Đỉnh Thiên – chủ nhân thực sự của cung thuyền và là đạo tôn của Yêu Thân đạo – lại cúi đầu đứng hầu bên cạnh, trong mắt lộ rõ sự không cam lòng và bất đắc dĩ. Lệnh Hồ đã rút mệnh hồn đang khống chế Tiêu Đỉnh Thiên ra khỏi tiên khí Định Hồn Bài, sau đó trả lại tiên khí này cho hắn. Tiêu Đỉnh Thiên vô cùng cảm kích, vì nếu mất đi bảo vật trấn giáo này, hắn sẽ bị tộc nhân phỉ nhổ và truy sát. Tuy nhiên, Lệnh Hồ lại thản nhiên tuyên bố rằng Định Hồn Bài chỉ là tạm thời cho mượn dùng, khi nào cần sẽ lấy lại. Câu nói đầy sỉ nhục này khiến Tiêu Đỉnh Thiên nổi điên, nhưng hắn vừa thốt ra lời kháng cự thì Lệnh Hồ đã hừ lạnh một tiếng, khiến hắn phải tự bay ra ngoài hư không và đánh đập chính mình một cách thảm hại.
Sau khi trở về, dù bộ dạng chật vật nhưng Tiêu Đỉnh Thiên vẫn giữ thẳng lưng, ánh mắt sắc bén và sự không cam lòng vẫn hiện rõ. Lệnh Hồ nhận ra rằng việc khống chế linh hồn chỉ có thể bắt ép hành động chứ không thể khiến một tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ chân chính thần phục. Càng khống chế thì sức phản kháng càng lớn, trung thành thật sự là điều không thể. Tuy vậy, Lệnh Hồ cũng không cần sự trung thành đó; hắn chỉ cần đảm bảo Tiêu Đỉnh Thiên không thể thoát khỏi sự khống chế. Hắn hiểu rằng sự bất mãn của Tiêu Đỉnh Thiên là dễ hiểu, nhưng hắn không đồng tình – mọi chuyện đều do chính Tiêu Đỉnh Thiên gây ra khi vô cớ trêu chọc hắn và Nạp Lan Bạch Y.
Lệnh Hồ thản nhiên nói với Tiêu Đỉnh Thiên rằng trừ phi cần thiết, cả hai sẽ không có tiếp xúc trong thời gian dài, và hắn vẫn sẽ giữ địa vị đạo tôn cao quý của mình. Nhưng trước mặt Lệnh Hồ, hắn chỉ là một tôi tớ. Nói xong, Lệnh Hồ nắm tay Nạp Lan Bạch Y rời khỏi cung thuyền, bay đi trên cự kiếm để lại một đạo ánh sáng rực rỡ.
Tiêu Đỉnh Thiên đứng nhìn theo với tâm trạng phức tạp: ảo não, hối hận, thống khổ và sợ hãi. Hắn tự nhủ rằng trừ hắn và Lệnh Hồ, sẽ không ai biết chuyện này. Nhưng lúc này, những người hầu trên cung thuyền bắt đầu tỉnh lại. Họ đã thấy trận chiến giữa Lệnh Hồ và Tiêu Đỉnh Thiên, biết được Lệnh Hồ cường đại. Để giữ kín bí mật về việc mình bị nô dịch, Tiêu Đỉnh Thiên không còn cách nào khác: hắn vung tay phóng ra một đạo linh quang màu đen, giết chết tất cả những người hầu đó, bảo toàn bí mật bằng cái chết của họ.