Chương112:Chương112 : Nhu Tình
Chương 62
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lệnh Hồ cùng Nạp Lan Bạch Y ngồi trên cự kiếm phi hành, rời khỏi cung thuyền của Tiêu Đỉnh Thiên và hướng đến Vạn Thông Cảng thuộc vịnh Kim Sơn ở Cực Lạc sơn mạch. Trên đường đi, Nạp Lan Bạch Y thắc mắc tại sao Lệnh Hồ lại trả lại tiên khí Định Hồn Bài cho Tiêu Đỉnh Thiên, thứ có thể giúp tăng cường thần niệm vượt qua Độ Kiếp kỳ. Lệnh Hồ giải thích rằng hiện tại hắn không cần dùng đến thần thông thần niệm hay Hồn đạo, mà muốn tập trung nâng cao cảnh giới tu chân và rèn luyện thân thể viên mãn. Hơn nữa, việc trả lại tiên khí giúp Tiêu Đỉnh Thiên tiếp tục yên ổn làm đạo tôn Yêu Thân đạo, đồng thời tạo mối quan hệ lợi dụng, vì nhờ đó Lệnh Hồ có thể khai thác tài nguyên phong phú của Yêu tộc. Nạp Lan Bạch Y bật cười, gọi tâm tư của hắn thật hèn hạ, nhưng Lệnh Hồ chỉ cười ha ha, cho rằng có thể khống chế một đạo tôn Yêu tộc là chuyện tốt không ngờ.
Sau một hồi cười đùa, hai người bay đến Ngu quốc – một quốc gia phàm tục ở Cực Lạc sơn mạch với hơn bảy trăm vạn dân chúng. Họ ghé vào Tiên Nhai thị, nơi có cảnh tượng đặc biệt khi người phàm và tu sĩ chung sống hòa thuận, thậm chí người phàm còn được phép bán hàng cho các tu sĩ. Lệnh Hồ và Nạp Lan Bạch Y, vốn không coi thường phàm nhân, cũng chỉ hơi ngạc nhiên rồi nhanh chóng vào một tửu lâu thuê phòng nghỉ ngơi. Sau bữa ăn, Lệnh Hồ ngồi điều tức khôi phục linh lực và tinh thần vì đã tiêu hao quá nhiều trong trận chiến với Tiêu Đỉnh Thiên, đặc biệt là khi thi triển Dịch hồn khống chế đối phương. Hắn chọn rời khỏi cung thuyền sớm để tránh bị người khác phát hiện mối quan hệ giữa hai người, vì dao động linh lực từ trận chiến rất dễ khiến các tu sĩ khác chú ý.
Qua một đêm điều tức, Lệnh Hồ mở mắt ra và thấy Nạp Lan Bạch Y ngồi hộ pháp bên cạnh. Nàng cũng vừa tỉnh, đôi mắt trong suốt chạm vào ánh mắt của Lệnh Hồ, khiến tim nàng đập loạn và khuôn mặt thanh nhã dần ửng hồng. Lệnh Hồ ung dung cười, vươn tay ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng. Nạp Lan Bạch Y run nhẹ, cảm thấy tê dại cả người, không có sức kháng cự. Lệnh Hồ khẽ cúi xuống, thì thầm vào tai nàng hỏi có vui không, nàng đỏ mặt thẹn thùng đáp nhỏ: "Thích...". Trước khí tức uyển chuyển từ đôi môi thơm, Lệnh Hồ không kìm được, nhẹ nhàng hôn lên. Nạp Lan Bạch Y đầu tiên cứng đờ, rồi dần mềm nhũn trong vòng tay hắn, để mặc cho những âm chương ngọt ngào của tình yêu say đắm chậm rãi vang lên.