Chương14
Chương 14
Tiên Dao nhẹ nhàng chạm vào bột màu xám trắng, thứ mà Thẩm Kinh Trần gọi là xi măng, khiến nàng một lần nữa lạc lối trước tri thức lạ lẫm. Nàng thử hiểu lời hắn, hỏi có phải dùng nó để phong tỏa kinh mạch không, nhưng Thẩm Kinh Trần vội nắm tay nàng, giải thích đó chỉ là vật liệu xây dựng thông thường, hắn đùa thôi. Hắn mong trái tim nàng vững chắc như công trình xi măng, rồi nghiêm túc hỏi nàng muốn đi hay ở lại. Tiên Dao bối rối, nhưng cuối cùng lắc đầu nói muốn ở lại. Khi nàng lo lắng hỏi phải chăng hắn muốn nàng đi, Thẩm Kinh Trần dùng ngón tay nhẹ nhàng tách môi nàng ra, bảo nàng đừng cắn môi vì vết thương chưa lành. Hành động vượt ranh giới khiến Tiên Dao xấu hổ bỏ chạy, còn Thẩm Kinh Trần thì tự trách, tát tay mình vì đã mất kiểm soát.
Đêm đó, Tiên Dao quấn chăn, nhớ đến ngón tay và ánh mắt dịu dàng của hắn, tự hỏi sao mình có thể suy nghĩ lung tung. Hắn đã cứu nàng, cho nàng mọi thứ, nàng nào còn gì để hắn mưu cầu. Nàng sợ hắn hiểu ra nỗi xấu hổ của mình. Ngày hôm sau, Thẩm Kinh Trần gọi thêm hai ma tu nữ vào phòng thí nghiệm. Một ma tu nam cứ nhìn chằm chằm Tiên Dao, khiến nàng mất tập trung. Thẩm Kinh Trần lập tức đuổi hắn đi, chỉ giữ lại nữ ma tu. Khi màn đêm buông xuống, hắn triệu tập nhiều ma tu ở bờ đối diện, giảng giải vật lý về entropy và vô tình đạo, kết nối cả hai như một phương pháp tu tiên khoa học. Hắn cài lên tóc Tiên Dao một đóa sen thủy ngọc chứa linh lực thuần khiết, giúp nàng hồi phục sức mạnh đến mức Kim Đan hậu kỳ.
Trong ánh mắt dõi theo của các ma tu, Tiên Dao phi thân lên bầu trời đêm, biểu diễn những thu hoạch từ thí nghiệm. Nàng không thuần túy bắt chước cổ tịch mà tự cải biến phù hợp với bản thân. Thẩm Kinh Trần kinh ngạc trước tài năng của nàng, lén viết bốn chữ “không nên bắt chước” giữa không trung, vì nàng xuất chiêu quá hung hãn. Cổ Nhã bật cười trước mệnh lệnh của quân thượng, còn đám ma tu thì rơi vào thế khó, hoàn toàn không thể học theo.