Chương15
Chương 15
Tiên Dao luôn khao khát sức mạnh và muốn trở thành thiên hạ đệ nhất, nhưng từ khi Bạch Tuyết Tích xuất hiện, mọi người bắt đầu chỉ trích nàng quá mưu cầu danh lợi, ép nàng phải học theo lối sống vô vi của Bạch Tuyết Tích. Sau khi trọng sinh thành yêu nữ của Ma tộc, nàng cố gắng tu luyện vô tình đạo để đoạn tuyệt tình cảm, nhưng thất bại thảm hại khi linh lực cạn kiệt, toàn thân run rẩy rơi xuống. Thẩm Kinh Trần kịp thời đỡ lấy nàng, thẳng thắn chỉ ra rằng nàng không hợp với vô tình đạo vì trong lòng còn hận oán khó tiêu. Hắn tháo ngọc bội không rời thân đeo cho nàng, cho phép nàng tự do đến phòng thí nghiệm bất cứ lúc nào, và khích lệ nàng có thể cải biến ra một loại vô tình đạo phù hợp với mình.
Tiên Dao nhận ra mình không thể đoạn tuyệt thất tình, quyết định chuyển sang tu ma đạo. Nàng băn khoăn liệu tu ma có thể phi thăng không, lo sợ mình sẽ trở thành đại ma đầu với Xích Đồng Chiếu Ảnh, Vạn Cốt Thành Giai. Thẩm Kinh Trần bật cười, chỉ vào bản thân mình – vị ma quân đứng đầu ma giới – để chứng minh rằng tu ma không nhất thiết phải tàn bạo. Hắn giải thích phi thăng là đột phá giới hạn chiều không gian, tu ma cũng có thể đạt được, và khuyên nàng cứ theo đuổi cực đạo, đừng để ý lời người khác, với chuẩn tắc: "Liên quan quái gì đến ta" và "Liên quan quái gì đến ngươi".
Tiên Dao cảm động trước sự ủng hộ của hắn, nhưng xin hắn đừng tránh né nàng nữa, đừng gọi nhiều người cùng tu luyện mà chỉ hai người bên nhau. Thẩm Kinh Trần vội rút tay về, cảm thấy bối rối, nhưng cuối cùng đồng ý, cho rằng điều đó chứng tỏ hắn là một nhà giáo xuất sắc. Hắn nhanh chóng rời đi, để lại Tiên Dao mỉm cười nhẹ nhõm lần đầu tiên sau biến cố.
Trong khi đó, tại Ngọc Tiêu cung của Thục Sơn kiếm phái, Tạ Phù Tô sửng sốt khi nghe Sở Thiên Độ nói Tiên Dao chưa chết. Sở Thiên Độ giải thích hắn đã thi triển triệu hồn thuật mà không thấy tàn hồn, chứng tỏ nàng vẫn còn sống. Diệp Thanh Trừng hoài nghi vì mọi người đều thấy nàng rơi vào Địa Uyên hỏa, nhưng Sở Thiên Độ nhìn hắn khiến hắn im bặt. Thanh Chấp Tố chế nhạo bọn họ: đã từng hận con gái bà, nhưng giờ lại lo lắng cho nàng. Bà giật phăng con rối gỗ hình rùa mà Diệp Thanh Trừng đeo nhiều năm – món quà Tiên Dao tặng hắn khi còn nhỏ để an ủi, với lời nhắn rằng tuy hắn chậm nhưng bước nào chắc bước nấy. Thanh Chấp Tố nghiền nát con rối khiến Diệp Thanh Trừng trào ra ngụm máu đen, không nói nên lời, trong khi bà khinh bỉ nói: "Đừng giả vờ thảm thiết nữa, khiến người ta buồn nôn."