Chương16
Chương 16
Thanh Chấp Tố đến Thục Sơn gây náo động, nhưng nhờ sư tổ Sở Thiên Độ khuyên nhủ, bà đã rời đi, khiến cả môn phái thở phào. Tuy nhiên, sự việc này để lại hậu quả: Bạch Tuyết Tích bị thương nặng, nhị sư huynh Diệp Thanh Trừng đột nhiên lâm bệnh đóng cửa không tiếp khách, sư tổ và chưởng môn lần lượt bế quan và lui về Hồn Đăng Điện, mọi người đều cảm nhận một cơn giông bão sắp kéo đến. Bạch Tuyết Tích đau đớn vì bị phu nhân Kim đánh trọng thương nhưng không ai quan tâm. Đinh Nghiên, người duy nhất ở bên nàng, thì thầm tiết lộ rằng sư tổ đã nói với Thanh Chấp Tố: “Thiên Đạo đã chọn một người thế chỗ, chỉ cần người đó tồn tại thì Bạch Tuyết Tích sẽ mãi là nữ chính.” Câu nói khiến Bạch Tuyết Tích chấn động, nhận ra rằng trong mắt người thân, nàng chỉ là vật thế thân cho Kim Tiên Dao.
Tại Ma giới, Tiên Dao thay bộ y phục trắng tinh khiết, đeo mạng che mặt vì vết thương trên mặt, đến phòng thí nghiệm học buổi đầu tiên với Thẩm Kinh Trần. Chàng đã chuẩn bị trà táo đỏ và giáo trình chi tiết, giảng giải về tu ma bằng những khái niệm vật lý hiện đại như “rối lượng tử”, “cấu trúc siêu dẫn topo”, “fermion Majorana”. Tiên Dao dù ban đầu bỡ ngỡ nhưng nhanh chóng hiểu sâu nhờ phần chú giải trong ngọc giản. Thẩm Kinh Trần rất ấn tượng, coi nàng là thiên tài vật lý hiếm có, hy vọng sau này nàng có thể kế thừa thành quả học thuật của mình. Sau buổi học, chàng đi sau nàng trên đường về, luôn che chắn tà khí cho nàng. Thấy nàng vẫn bện kiểu tóc mình từng tạo, chàng hỏi nàng có tự chải không, nàng đáp đã nhìn một lần là nhớ mãi. Thẩm Kinh Trần khen nàng có thánh thể bẩm sinh để nghiên cứu, rồi kéo khăn che mặt của nàng xuống nói không cần đeo, gương mặt nàng tốt đẹp bình thường. Khi Tiên Dao hỏi sao chàng biết bện tóc, chàng giải thích đã từng chải cho muội muội mình, người mà chàng đã rất lâu chưa gặp. Chàng khẳng định sẽ quay về bên cạnh nó, Tiên Dao nghiêm túc nói tin tưởng chàng sẽ thành công. Đúng lúc đó, nàng bỗng choáng váng ngã xuống, tứ chân chuyển sang màu đen sạm. Thẩm Kinh Trần đỡ lấy nàng, giận dữ nói: “Một lần không xong, lại thêm một lần nữa, thật là phiền phức không dứt.” Tiên Dao trong mê man hiểu ra: mình lại bị triệu hồn.