Chương57
Chương 32
Sở Thiên Độ dẫn đại quân tu sĩ tiến vào Yêu giới, nhân cơ hội Ma quân và Yêu vương đại chiến để tấn công. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống, nhưng khi thực sự nhìn thấy Tiên Dao đứng bên cạnh Thẩm Kinh Trần, hắn vẫn sững sờ. Nàng mặc váy đỏ lộng lẫy, khí chất rạng rỡ và thánh khiết hơn xưa, khác hẳn hình ảnh tiều tụy hắn từng tưởng tượng. Trong lòng hắn dâng lên nỗi đau nhói, nhưng chưa kịp thốt lên lời nào thì bên cạnh đã vang lên tiếng kinh hô: đệ tử Thục Sơn phát hiện Bạch Tuyết Tích hấp hối, vết thương do kiếm gây ra trên thân nàng. Đinh Nghiên lập tức gào thét, buộc tội Tiên Dao giết người, xông lên liều mạng nhưng bị nàng đánh bại dễ dàng.
Tiên Dao lạnh lùng nhắc lại sự thật: năm xưa trong Địa Uyên Hỏa, chính nàng là người cứu Đinh Nghiên, chứ không phải Bạch Tuyết Tích. Đinh Nghiên không tin, vẫn bảo vệ Bạch Tuyết Tích. Tiên Dao bình thản đáp: "Vậy để nàng nghĩ cách cứu ngươi thêm lần nữa đi." Trong chớp mắt, Đinh Nghiên ngã quỵ, sinh mệnh suy tàn, không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sở Thiên Độ lao tới nhưng không thể nhìn rõ chiêu thức của Tiên Dao, nhận ra tu vi nàng đã gần đuổi kịp hắn. Hắn vẫn cố nói: "Có ta ở đây sẽ không cho phép ngươi làm tổn thương đệ tử Thục Sơn. Nếu ngươi còn muốn quay đầu thì vẫn còn cơ hội." Thẩm Kinh Trần không chịu nổi ánh mắt hắn nhìn Tiên Dao, liền ra tay cuốn hắn vào cuộc chiến, để lại câu: "Ta sẽ mang tên ghê tởm này đi trước, phần còn lại để tùy nàng xử lý."
Tiên Dao điểm mặt những đệ tử Thục Sơn từng chứng kiến chân tướng trong Địa Uyên Hỏa nhưng không lên tiếng. Nàng cười nhẹ, hỏi ai sẽ là người đầu tiên. Đám đệ tử hoảng loạn, trạng thái của họ đồng nghĩa với việc thừa nhận tội lỗi. Bạch Tuyết Tích trong cơn hấp hối cố bò đến chân Sở Thiên Độ, nhưng hắn lạnh lùng tránh đi. Nàng tuyệt vọng nhìn về phía Diệp Thanh Trừng, nhưng hắn chỉ đứng ngây ra. Cuối cùng, nàng ngã xuống đất, những ngón tay cào lên mặt đất để lại vết máu dài. Trong khoảnh khắc cuối, nàng nhận ra con đường mình chọn đã sai lầm, rồi chết trong sự bất cam và căm hận. Tiên Dao thu tay, bình tĩnh nói: "Đi đi." Nàng đã trả lại tất cả những gì mình phải nhận khi bị đẩy vào Địa Uyên Hỏa, kết thúc mối oán hận giữa họ.
Tiên Dao giơ tay, để Địa Uyên Hỏa bùng cháy, thiêu rụi kết giới mệnh số của Yêu vương Đế Giang. Ngọn lửa tái hiện chân tướng năm xưa: Tiên Dao đã đi đầu mở đường, bị Bạch Tuyết Tích lừa gạt đẩy vào hố lửa, nhưng trước khi bị lửa nuốt chửng, nàng kịp cứu Đinh Nghiên. Nàng đã tu luyện đến tầng bảy, nếu Bạch Tuyết Tích không ra tay, nàng hoàn toàn có thể cứu người và tự cứu. Mọi người đều có thể được cứu, họ không cần phải đối đầu và chia cắt. Sở Thiên Độ chấn động, vội chất vấn các đệ tử. Cuối cùng, họ quỳ xuống khóc lóc đổ tội cho Bạch Tuyết Tích. Tiên Dao ra tay, giết chết từng người trước mắt hắn. Nàng mỉa mai: "Không phải nói có ngươi ở đây thì không cho phép ta tổn thương đệ tử Thục Sơn sao? Ngươi chỉ là một kẻ kiêu ngạo, cứng đầu và ngu ngốc mà thôi." Sở Thiên Độ thừa nhận mình hiểu lầm nàng, nhưng Thẩm Kinh Trần đã kéo hắn đi, không cho hắn thêm cơ hội.