Chương58
Chương 33
Thanh Tiên Dao phát động Địa Uyên Hỏa, ngọn lửa truyền thừa của tộc Phượng Hoàng, thiêu đốt toàn trường. Ánh thánh quang xen lẫn hỏa diễm khiến tất cả tu sĩ và yêu ma quỳ rạp, người có tội đau đớn như thiêu, người vô tội thanh tịnh đột phá. Tiên Dao lạnh lùng quan sát, nhận ra Lệ Vi Lan còn sống, toàn thân đầy sẹo. Hắn quỳ xuống cầu xin nàng tha cho sư tôn và sư đệ, nhưng Tiên Dao đáp rằng Địa Uyên Hỏa đã phán xét: kẻ vô tội sẽ bình yên, còn người có tội mới bị thiêu đốt. Nàng quay lưng bỏ đi, không chấp nhận lời cầu xin.
Diệp Thanh Trừng định đuổi theo nhưng bị lửa thiêu mất lưỡi, không thể nói nên lời. Cổ Nhã và Huyễn Tinh phong ấn tâm ma hắn, biến hắn thành quái vật không người không ma. Tạ Phù Tô nhận ra mình không chịu nổi ánh mắt khinh miệt của mọi người, hồi tưởng lại những ngày Tiên Dao từng chịu đựng. Hắn nói lời xin lỗi rồi tự vẫn bằng bản mệnh phi kiếm. Đinh Nghiên cũng chết, buông câu cuối: “Sư muội Tiên Dao… Ta xin lỗi.”
Tiên Dao cảm nhận được cái chết của họ nhưng không ngoảnh đầu. Nàng hiểu Tạ Phù Tô tự vẫn vì tâm ma sụp đổ, không phải vì hối lỗi thật sự. Nàng lao vào cơn cuồng phong, phớt lờ mọi ký ức. Lệ Vi Lan ôm thi thể sư tôn, kéo sư đệ rời đi, toan chôn cất rồi tìm đường khác. Đế Giang kiên trì đến phút cuối rồi ngã xuống trong Địa Uyên Hỏa, mơ thấy đệ đệ mất tích, không thể gặp lại.
Khi Tiên Dao tìm đến Thẩm Kinh Trần, nàng thấy Sở Thiên Độ đứng một mình, múa kiếm vô hồn, miệng la hét như đang chiến đấu với bóng ma. Thẩm Kinh Trần xuất hiện sau lưng, đặt tay lên vai nàng, nói rằng hắn có thể tự giải quyết nhưng để nàng kết liễu cuối cùng. Hắn trêu đùa rằng nếu nàng chiến đấu lâu quá, hắn sẽ ghen. Tiên Dao sẵn sàng bước vào mây đen để kết thúc mọi chuyện.