Chương5
Chương 5
Tại nơi cư trú của Sở Thiên Độ – trưởng lão Thục Sơn, Tạ Phù Tô, Lệ Vi Lan, Diệp Thanh Trừng và Bạch Tuyết Tích đang gò bó đứng, còn Sở Thiên Độ nằm trên giường. Các trưởng lão khác đã bị khuyên về, vì Tạ Phù Tô đoán sư tổ không muốn họ biết nguyên nhân ông ngất xỉu. Nhiều năm trước, sau trận chiến với Ma Quân, sư tổ để lại căn bệnh cũ và chuyển đến sau núi tĩnh dưỡng.
Tạ Phù Tô ôm hồn đăng của Tiên Dao đã tắt, nhớ lại dáng vẻ nàng ngày đầu nhập môn hơn mười năm trước: một đứa trẻ trời sinh kiếm cốt, nắm tay hắn, cười rạng rỡ. Hắn chợt tối sầm mắt, suýt ngã, bởi dù không tận mắt chứng kiến cái chết của nàng, tâm trí hắn lại hiện lên vô số lần ánh mắt thất vọng và tuyệt vọng của nàng. Khi hồn đăng bị giật mất, hắn bừng tỉnh, thấy Sở Thiên Độ đã tỉnh, lạnh lùng đoạt lấy hồn đăng, không quan tâm ai khác.
Lệ Vi Lan nhìn cảnh này, nhớ lại lời đồn rằng Bạch Tuyết Tích được sư tổ ưu ái, còn Tiên Dao thường đến chăm sóc dược điền và sắc thuốc, nhưng chỉ lặng lẽ rời đi. Hắn từng trách mắng nàng vì tin đồn tranh giành tình cảm, nàng kinh ngạc hỏi lại, nhưng hắn giận dữ bỏ đi. Giờ hắn thấy có nhiều bất thường. Hắn hỏi Sở Thiên Độ về giao tình với cả hai người. Sở Thiên Độ đáp: “Nàng ấy vẫn chưa biết thân phận thật của ta”, hàm ý Tiên Dao chưa từng biết ông là sư tổ, chỉ đơn thuần giúp đỡ đồng môn. Lệ Vi Lan chợt hiểu, ánh mắt sắc bén nhìn Bạch Tuyết Tích, nhưng nàng ta phản bác.
Bạch Tuyết Tích phá vỡ im lặng, chủ động nhận tội, nói mình sẵn sàng chịu mọi hình phạt. Nàng ta kể rằng Tiên Dao dù không thích mình nhưng vẫn là người dẫn nàng nhập môn, và nàng chỉ hành động vì bước đường cùng. Nức nở, nàng rút kiếm định tự vẫn, nhưng Sở Thiên Độ kịp ngăn lại. Dù vậy, cổ nàng vẫn bị cứa, máu chảy. Mọi người chứng kiến cảnh này, Diệp Thanh Trừng nghẹn ngào nói người chết đã chết, người sống phải sống tiếp. Sở Thiên Độ siết chặt hồn đăng, khàn giọng đáp: “Bản tọa chẳng phải vẫn chưa xử trí nàng ấy sao.”
Ở Tu Di Sơn, Tiên Dao ngồi trên ghế mây tắm nắng, mắt bị bịt, mũi miệng hít thở không khí. Nàng nghiêng đầu về phía Thẩm Kinh Trần – người đã cứu nàng. Hắn nói nơi này hẻo lánh, linh khí thưa thớt, và sáu ngày nữa nàng sẽ tháo băng. Tiên Dao đáp rằng chỉ cần sống, dù cảnh tàn úa cũng đẹp. Nàng hỏi vì sao hắn sống ở đây, hắn chỉ nói là cơ duyên, rồi sẽ rời đi. Tiên Dao siết tay, đau nhức vết thương, nhẹ nhàng đề cập đến Địa Uyên Hỏa, biết nó có thể luyện hóa làm của riêng. Thẩm Kinh Trần gảy đàn cổ cầm, nói nếu biết vận dụng, lửa có thể giúp phi thăng. Hắn hiểu nàng tò mò vì sao hắn biết, nhưng Tiên Dao chỉ lo liên lụy hắn, sợ sau này hắn sẽ hối hận vì cứu nàng. Nàng cảm thấy hắn sẽ không như người khác, và nàng rất quan tâm đến cảm nhận của hắn.