Chương6
Chương 6
Thẩm Kinh Trần buông cây cổ cầm, bực bội bỏ đi. Tiên Dao căng thẳng siết tay, tưởng hắn sẽ rời đi, nhưng hắn lại quay lại, tự giễu rằng tiếng đàn của mình tệ đến mức ai cũng chê, dù hắn học đàn chỉ để giết thời gian nơi tu tiên này — nơi mỗi ngày dài như một năm. Hắn chủ động đề nghị kiểm tra tai nàng, nhưng Tiên Dao lắc đầu, an ủi rằng đàn không tệ đến thế. Thẩm Kinh Trần thẳng thắn thừa nhận tiếng đàn của mình, tiết lộ hắn học những thứ không giỏi để giải khuây, và thấy thời gian nơi đây dài vô tận. Khi hắn chìm vào suy tư, Tiên Dao đã lặng lẽ di chuyển đến gốc cây héo, ngồi trước cây đàn hắn bỏ lại, chậm rãi nhưng tỉ mỉ chỉnh dây đàn. Hắn chú ý đến dáng vẻ chuyên tâm của nàng: dù thân thể tàn tạ, bị băng bó kín mít, nhưng trong từng cử chỉ vẫn toát ra sức hút tự nhiên, cho thấy vẻ đẹp không phụ thuộc vào dung mạo.
Thẩm Kinh Trần lặng lẽ quan sát, rồi bước tới ngồi sau lưng nàng. Khi Tiên Dao mời hắn thử đàn và hứa sẽ sửa lỗi, hắn vô thức ngồi sát lại, nhận ra thân hình nàng nằm gọn trong vòng tay hắn. Hắn gảy đàn, tay hắn bao lấy nàng, hai người dựa sát nhau dưới nắng trưa ấm áp, không ai thấy lạnh. Hắn dừng lại một chút, nhìn nàng rồi nhìn dây đàn, chỉ biết đàn một khúc duy nhất. Tiên Dao nhận ra đó là Trầm Hương Khúc, nhấc cánh tay yếu ớt đặt tay lên tay hắn, dạy hắn cách dùng lực và bấm dây. Qua lớp băng mỏng, họ cảm nhận được nhiệt độ của nhau — hắn có chút lạnh, hương mơ thoảng trên người hắn khiến nàng bối rối. Nàng chưa từng thân cận nam nhân nào như vậy, ngoài sư phụ, và cảm thấy may mắn vì băng che kín mặt, giấu được sắc mặt ngượng ngùng. Sau khi chỉ dẫn xong, Thẩm Kinh Trần không nói gì, trực tiếp bế nàng đặt lại ghế mây. Tiên Dao vội thu tay, sợ vẻ ngoài xấu xí làm phiền hắn; còn hắn thấy nàng co rúm như đứa trẻ sơ sinh, yếu đuối và bị động. Lòng hắn dâng lên cảm giác khó chịu, lần đầu tiên từ khi xuyên sách, hắn muốn ra tay “thay trời hành đạo”, dù phải nhuốm máu. Hắn cẩn thận đỡ nàng nằm xuống rồi quay lại đàn tiếp, nhưng vẫn khó nghe. Kết thúc, hắn chủ động phá vỡ im lặng, nói rằng những thứ không giỏi thì khó tiến bộ, còn thứ thành thạo thì khác. Tiên Dao hợp tác hỏi hắn giỏi gì, hắn suýt nói về vật lý và thành tựu học thuật trước khi xuyên sách, nhưng biết nàng không hiểu, đành đáp: “Tu hành”, hứa sau này sẽ dạy nàng nhận thức khác về việc đó.
Nhắc đến tu hành, Tiên Dao nhớ lại thân thể bị Địa Uyên Hỏa tàn phá: linh căn, đan điền, thần thức và đặc biệt là kiếm cốt đều tổn thương nghiêm trọng, tương lai tu hành vô cùng gian nan. Nàng chìm vào trầm mặc, nhưng Thẩm Kinh Trần vừa gảy đàn vừa nói: “Ngày mai có lẽ ngươi sẽ nhìn thấy lại được.” Nàng hiểu ý là mắt có thể tháo băng, tâm trạng liền phấn chấn, mong chờ đến mức gần như cả đêm không ngủ. Nàng trằn trọc trên giường, đối diện với bóng tối và những ký ức đau đớn về gương mặt Bạch Tuyết Tích đẩy nàng xuống Địa Uyên Hỏa cùng sự lạnh nhạt của đồng môn — hình ảnh cứ lặp lại như dao đâm. Nàng khao khát được nhìn thấy bất cứ thứ gì, dù là cây khô, lá úa hay nhà đổ nát, để chứng thực mình vẫn sống, không phải một giấc mơ dài. Cuối cùng, giữa đêm khuya, nàng nghe tiếng động và nghiêng đầu hỏi trời sáng chưa. Thẩm Kinh Trần thở dài, đỡ nàng ngồi dậy, nói hắn thấy nàng khổ sở nên không đợi được đến sáng. Tiên Dao ngượng ngùng xin lỗi, hắn đáp rằng không cần, vì hắn thấu hiểu — bản thân hắn cũng từng bị nhốt trong thân thể đại phản diện, ngày đêm giằng co. Hắn bảo nàng nhắm mắt, rồi dịu dàng tháo băng che mắt. Tiên Dao hít thở hỗn loạn, siết chặt tay, nhận ra sự dịu dàng của hắn khác xa những kẻ theo đuổi trước đây — những người chỉ đến khi nàng còn rực rỡ. Còn hắn, đối diện với nàng trong lúc chật vật nhất, thương tích đầy mình, linh căn bị phế, thái độ lại không thay đổi. Thiện ý của hắn là chân thành, không bị ngoại hình hay tu vi ảnh hưởng.