Chương7
Chương 7
Tiên Dao hoảng hốt quay đầu khi nhìn thấy Thẩm Kinh Trần, mảnh băng gạc còn vương trên mặt phất phơ suýt quệt vào hắn. Hắn khẽ nghiêng người tránh, rồi chậm rãi nói rằng nhìn thấy được là tốt, nhưng phải nhắm mắt nghỉ ngơi nhiều. Nàng gật đầu, cứng đờ ngồi yên, ánh mắt dán vào góc nhà. Căn nhà gỗ nhỏ giản dị đến mức khiến nàng ngạc nhiên, hoàn toàn tương phản với dáng vẻ của Thẩm Kinh Trần, người khoác áo bạc như thần tiên giáng trần. Hắn đã dập lửa, gian phòng chỉ còn ánh trăng nhưng lại sáng lạ thường, có lẽ vì chính hắn tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Một lát sau, Tiên Dao bất ngờ thốt lên: “Thẩm tiên sinh thật đẹp trai.” Thẩm Kinh Trần ngạc nhiên, không ngờ nàng lại thẳng thắn đến vậy. Hắn đáp lại lời khen, nhưng nàng lắc đầu: “Không phải khen mà là nói thật. Thẩm tiên sinh là người đẹp trai nhất mà ta từng gặp.” Trong lời nói chất chứa cảm xúc phức tạp, dường như nàng thấy được cả phần đẹp bên trong con người hắn. Thẩm Kinh Trần trầm mặc giây lát, rồi bảo rằng sau này khi nàng hiểu hắn hơn, có thể sẽ không nghĩ như vậy nữa. Tiên Dao định phản bác thì hắn kéo mảnh băng trắng còn rũ ra, nhẹ nhàng tháo bỏ và xử lý gọn gàng. Xong việc, hắn hỏi nàng có ngại nam nữ chung phòng không, có thể ra ngoài hoặc căng màn. Nàng lập tức đáp không ngại, hắn khẽ cười bảo nàng nghỉ sớm. Tiên Dao ngoan ngoãn nằm nghiêng, mắt mở to nhìn hắn không rời. Thẩm Kinh Trần cảm nhận được ánh nhìn, tự trách không nên hỏi mà nên dứt khoát ra ngoài, nhưng rồi nàng đã thiếp đi vì mệt. Hắn lặng lẽ bước đến, vén chăn đắp kín người cho nàng.
Sáng hôm sau, Tiên Dao tỉnh dậy thấy mình được đắp chăn ấm áp, nhận ra là Thẩm Kinh Trần đã làm. Nàng chạnh lòng nhớ đến mẫu thân – người duy nhất từng đắp chăn cho nàng. Trong nhà chỉ có một chiếc gương đồng cũ kỹ phủ bụi, nàng đến soi và thấy khuôn mặt quấn băng trắng, mí mắt chi chít sẹo, hàng mi và lông mày gần như không còn. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nàng vẫn không khỏi hụt hẫng khi thấy dung mạo mình đã thay đổi hoàn toàn, xấu xí đến khó coi. Đang ngẩn ngơ, nàng thấy trong gương xuất hiện thêm một người, suýt làm rơi gương. Thẩm Kinh Trần kịp đỡ lấy, không hỏi gì mà chỉ lặng lẽ đặt lại chỗ cũ, rồi đưa cho nàng một con cá nướng vừa làm. Hắn bảo nàng nên ăn một ít để hồi phục, để cá nguội bớt rồi làm việc khác trước. Tiên Dao theo bản năng đưa tay cho hắn.
Nàng được dẫn đến ngồi trước một chiếc ghế trang điểm mới đóng, quay lưng về phía hắn. Nhìn chiếc ghế gỗ còn mới, nàng bất giác nhớ đến Sở Thiên Độ, người từng hứa tặng nàng một món quà tự tay chế tác nhưng thành phẩm cuối cùng lại đeo lên tai Bạch Tuyết Tích. Cảnh tượng năm xưa hiện về: nàng đứng trong tẩm điện nhỏ, nghe tiếng đàn từ bữa tiệc sinh thần của Bạch Tuyết Tích vọng sang, và nhận ra mình chưa từng có một lần sinh nhật. Sư phụ từng giải thích rằng đó chỉ là năm đầu tiên, nhưng sau khi nàng chết, trong thoại bản mỗi năm họ đều tổ chức cho Bạch Tuyết Tích. Nghĩ đến đây, nàng không kìm được nước mắt. Thẩm Kinh Trần vội ngồi xổm xuống kiểm tra ghế, tưởng ghế làm nàng đau. Tiên Dao vội sờ mặt, thấy băng gạc đã ướt. Hắn đứng dậy tháo hết băng trên mặt nàng, bảo rằng bị ướt không nên băng lại. Khuôn mặt đầy vết đóng vảy và mái tóc ngắn ngang vai hiện ra trong gương, thật kinh hoàng. Nàng nghiêng đầu tránh, nhưng hắn nhẹ nhàng đỡ cằm nàng xoay lại. Hắn nói rằng gương mặt nàng sẽ hồi phục, hắn sẽ chữa khỏi cho nàng. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng trong gương, trấn an rằng nàng không nên tự ti, bởi nàng hoàn toàn không xấu xí, mà còn khiến hắn thấy dễ chịu hơn bất kỳ ai hắn từng gặp. “Đôi mắt của ngươi còn trong sạch hơn bọn họ.” Hắn quả quyết: “Ta thấy hiện tại ngươi cũng rất đẹp.” Ở ngoài bức tường, thuộc hạ của Thẩm Kinh Trần nghe thấy vậy, thầm nghĩ rằng công phu nói dối của quân thượng ngày càng giỏi.