Chương19
Chương 19
Loạn Bồi Thạch và Âm Dương Quái rời khỏi Điện Thanh Linh Đan, thấy ngày càng nhiều người đổ về đó tranh giành bảo vật, nhưng hắn không hề hứng thú. Hắn khuyên Âm Dương Quái đừng dùng thiên tài địa bảo để tăng cảnh giới vì sẽ thấu chi tiềm năng, nhưng Âm Dương Quái cho rằng người tư chất bình thường không sống nổi đến lúc đó nên cần tăng thực lực ngay.
Đột nhiên, Loạn Bồi Thạch bắn tên xuyên thủng bức tường đổ nát, giết chết hơn hai mươi kẻ đang rình mò. Âm Dương Quái kinh ngạc nhận ra hắn đã đột phá Võ Tông chỉ sau hai canh giờ tu luyện, gọi hắn là yêu nghiệt. Hắn sai Âm Dương Quái thu chiến lợi phẩm, nhưng từ chối nhận, bảo hắn giữ lấy. Khi nói đến việc giết Nghê Mục Vân, Âm Dương Quái cho rằng dù vậy hắn vẫn bị Nghê gia truy sát.
Âm Dương Quái đưa cho Loạn Bồi Thạch một tấm ngọc bài từ người của Ma Kha Thiên Thành Công Dã Gia, có công dụng Ngưng Tâm Tĩnh Khí và chứa Bí Thuật phòng ngự, cùng mấy tấm tinh thẻ. Hắn nhận lấy. Hai người tiếp tục đi sâu vào bí cảnh, không gặp ai và không thấy bảo địa nào. Âm Dương Quái cho biết đã vào gần một tháng, giờ có hai lựa chọn: nghỉ ngơi đợi truyền tống ra, hoặc đến trung tâm bí cảnh nơi ẩn giấu bí mật lớn nhất.
Loạn Bồi Thạch nghi ngờ vì sao chưa ai đạt được bí mật đó. Âm Dương Quái giải thích rằng để vào trung tâm phải vượt qua Yêu Thú Hải – một biển thú thực sự, chưa ai vượt qua được. Hắn thắc mắc sao không dùng biển người, nhưng Âm Dương Quái nói số lượng người vào bị giới hạn bởi chủ nhân bí cảnh, và mỗi lần vị trí vào lại khác nhau.
Loạn Bồi Thạch chợt có linh cảm, vội vàng chạy đến rìa Yêu Thú Hải. Họ thấy một tấm Quang Mạc xanh thẳm nối trời đất, phía sau là vô số Yêu Thù tĩnh lặng. Chu Thế Sùng từ trong tòa lầu gần đó bước ra, bộ dạng thê thảm, kể rằng bị Nghê Mục Vân truy sát vì hắn thường phá hoại mỹ nhân kế của nàng. Loạn Bồi Thạch nhận ra vấn đề: Nghê Mục Vân muốn giết hắn vì mất mặt chứ không phải do Chu Thế Sùng.
Loạn Bồi Thạch đưa tay chạm vào Quang Mạc, thấy nó như màn nước, dễ xuyên qua. Một con hổ vỗ vào Quang Mạc nhưng nó không hề hấn gì. Hắn phán đoán Quang Mạc chỉ cho vào không cho ra, và nếu nó biến mất, Yêu Thú sẽ tràn ra. Đột nhiên Quang Mạc lóe sáng, cả ba hoảng hốt bỏ chạy đến tòa thạch lâu ba tầng. Loạn Bồi Thạch khóa cửa sắt, ba người lên đỉnh, yêu cầu thu liễm khí tức. Bầy Yêu Thú gào thét lao qua, phía xa vọng lại tiếng la hét thảm thiết. Đang lúc họ thở phào, Loạn Bồi Thạch chợt cảm thấy trái tim giật thót: "Hỏng bét rồi!"