Chương20
Chương 20
Trên đỉnh tháp đá, Loan Bồi Thạch vừa an tâm thì thấy Âm Dương Quái kinh hãi nhìn trời, suýt la lên. Hắn lập tức giương cung bắn chết đại điểu Võ Tông, nhưng tiếng thét của Âm Dương Quái đã thu hút bầy Yêu Thú. Chu Thế Sùng mắng Âm Dương Quái hèn nhát, nhưng Loan Bồi Thạch trấn an, đề xuất bày Tam Tài Trận phòng thủ. Yêu Thú tấn công dồn dập, cả ba chiến đấu quyết liệt. Loan Bồi Thạch bắn tên chuẩn xác, hạ gục từng con; Chu Thế Sùng dùng kiếm và quạt xếp chém giết; Âm Dương Quái quất roi chín thước. Khi đàn đại điểu trên trời kéo đến, hắn bắn hạ con đầu đàn, khiến đàn chim hoảng loạn, cuối cùng tự động bỏ đi. Âm Dương Quái kinh ngạc trước cung thuật của Loan Bồi Thạch, nhưng bất cẩn bị chồn độc cắn. Hắn lùi vào giữa hai người để chữa thương, dùng đan dược và bột giải độc. Loan Bồi Thạch và Chu Thế Sùng tăng cường phòng thủ, sau hai canh giờ, cuối cùng hạ được con vượn cuối cùng. Cả ba kiệt sức, Chu Thế Sùng nói suýt chết nhưng tự hào; Âm Dương Quái chế nhạo quần áo hắn rách. Loan Bồi Thạch cho Chu Thế Sùng Liệu Thương Đan cực phẩm. Sau khi hồi phục, họ dọn chiến trường, lấy thịt Yêu Thú, rồi đến bãi đất bằng phẳng nơi có Quang Mạc để nghỉ ngơi. Âm Dương Quái lo ngại Quang Mạc có thể vỡ, nhưng Loan Bồi Thạch phân tích rằng Yêu Thú được thả có chủ đích từ đây, không phải toàn bộ. Đang nướng thịt, năm người khác đến, trong đó có Nghê Mục Vân. Loan Bồi Thạch lập tức giương cung bắn, mũi tên bị một người cầm khiên đỡ, nhưng hắn bị chấn nội tạng, suýt chết. Nghê Mục Vân kinh ngạc vì hắn còn sống sau Huyết Luyện Thiên Độc. Loan Bồi Thạch bắn mũi thứ hai, thanh niên áo gai đỡ, cả hai bị chấn lui, Nghê Mục Vân dán sát Quang Mạc. Hắn chuẩn bị bắn mũi thứ ba, nhưng Nghê Mục Vân cười điên dại – nàng bóp nát bình sứ tím, tạo chướng khí độc, rồi xông vào Quang Mạc. Loan Bồi Thạch bắn một mũi tên đuổi theo, quyết giết nàng bằng chiêu Tật Phong Phá Không.