Chương6
Chương 6
Chương 6: Vẫn là bốn người mới vừa gây sự với mẹ nuôi. Nam tử tinh anh dẫn theo ba đại hán bị khí thế mẹ nuôi chấn nhiếp, nhưng không chịu rời đi. Mẹ nuôi lạnh lùng quát "Cút", đối phương nổi giận định động thủ, lại bất ngờ bị điểm huyệt đứng im tại chỗ. Nàng bảo Loan Bồi Thạch dùng bốn người này luyện tập thủ pháp điểm huyệt, Tiểu Thạch Đầu hưng phấn bắt đầu. Lão già bị đâm gậy vào gáy liên tục, kêu thảm thiết suốt một khắc mới tìm được cảm giác chính xác.
Một năm sau. Loan Bồi Thạch đã cao thêm nửa cái đầu, sáng sớm luyện xong kiếm pháp liền hỏi mẹ nuôi về chuyện ăn uống. Nàng bảo hắn chỉ có thể ăn thịt yêu thú cấp ba vì cơ thể chưa hấp thu nổi năng lượng nhiều hơn. Rồi nàng bắt đầu dạy hắn luyện nhãn lực: làm một trăm cây kim gỗ, đặt thành một hàng, đứng cách ba trượng nhìn chăm chăm vào đầu kim, cho đến khi mỗi đầu kim to như nắm tay mới thôi. Sau đó tăng dần khoảng cách lên mười, ba mươi, năm mươi, một trăm, đến một nghìn trượng. Tiểu Thạch Đầu thấy khó, nàng kiên nhẫn giảng giải rằng đây chỉ là nền tảng của cung thủ, sau này tu vi cao lên sẽ nhìn rõ vạn trượng.
Tiểu Thạch Đầu luyện được hai canh giờ đã hoa mắt, nàng bảo nghỉ và đưa cho hắn một trái cây kỳ lạ gọi là Quả Đúc Hồn thượng phẩm, chuyên dùng tăng cường thần hồn trong giai đoạn khai tâm, mỗi người chỉ ăn được một quả. Hắn đả tọa hai khắc, mở mắt ra hai luồng tinh mang bắn ra, ánh mắt sáng như kim cương, mọi vật trở nên rõ ràng hơn hẳn. Hắn vui mừng nhảy cẫng, rồi nhớ ra bốn người kia đã chết lâu rồi, sao bang chủ Kháo Sơn bang không tới báo thù. Mẹ nuôi cười khẩy: lão già đó là cao thủ có tiếng rồi, hắn chết thì ai dám đến nữa?
Mười ngày sau, đang đả tọa, nàng nghe Tiểu Thạch Đầu reo lên phấn khích: "Con nhìn thấy rồi!" – từ khoảng cách ba trượng, hắn đã thấy đầu kim to như nắm tay. Nàng khen hắn không thỏa mãn với mức vừa đạt mà vươn tới đỉnh cao, nhưng bảo hắn hãy thử ở khoảng cách mười trượng. Tiểu Thạch Đầu tự tin lùi ra, nhưng những đầu kim lúc này chỉ to bằng hạt đậu xanh, niềm kiêu ngạo lập tức tan biến. Hắn lại quay vào chu kỳ luyện tập nhàm chán.
Một tháng sau, hắn lùi về ba mươi trượng. Ba tháng sau, năm mươi trượng. Một năm sau, một trăm trượng cũng đạt tiêu chuẩn xuất sắc. Nàng nhìn đứa con nuôi đã cao đến ngang cổ mình, hài lòng nói: "Môi trường này không còn phù hợp nữa, trước khi rời đi, chúng ta phải giải quyết vấn đề tọa kỵ cho con." Nàng dẫn Tiểu Thạch Đầu đến một cây phụng khổng lồ, rễ to đến hai mươi người ôm không hết. Nàng nhấc bổng hắn bay lên ngọn cây, nơi có tổ chim Thanh Loan rộng và sạch sẽ, nhưng trống rỗng vì nó đã ra ngoài kiếm ăn. Hắn hỏi nếu phải đợi vài tháng thì sao, nàng đáp Thanh Loan mỗi ngày đều về tổ sau khi ăn no.
Chờ tới lúc mặt trời sắp lặn vẫn chưa thấy đâu, nàng lắc đầu cười khổ, định bảo hắn bỏ cuộc thì từ xa vọng lại tiếng chim hót giận dữ. Mắt nàng sáng lên: "Vận may con cũng không tệ, nhất định có kẻ đang tấn công Thanh Loan, đi xem nào!"