Chương7
Chương 7
Trong khu rừng sâu, một Thanh Loan bị thương đang bị hàng chục Võ giả Võ Hoàng hậu kỳ vây khốn bằng một tấm đại võng dù lam hỏa thiêu đốt vẫn không hư hỏng. Chu quản sự hô hào động viên, hứa hẹn chia thịt để mọi người ra sức, khiến tấm võng càng siết chặt. Thanh Loan ngửa đầu kêu bi minh, dùng thần hồn công kích làm tất cả ngã quỵ, biến họ thành tro tàn. Chỉ còn Chu quản sự ôm đầu lăn lộn. Đúng lúc ấy, Thành chủ Vương Minh cùng nhi tử Vương Lạc xuất hiện, nhìn Thanh Loan sắp chết mà cười đắc ý. Thanh Loan cố tự bạo nhưng bị Vương Minh dùng phù chú phong ấn. Vương Lạc giết Chu quản sự đã bị thương thần hồn.
Khi Vương Minh chuẩn bị moi yêu đan, thân thể bỗng nhiên bị định thân. Một giọng nữ vang lên bảo đã nhìn trúng Thanh Loan. Vương Minh lập tức nịnh nọt nhường lại. Một nữ tử thần bí xuất hiện, dung nhan tuyệt thế khiến Vương Lạc chảy máu mũi. Nàng dễ dàng xé đại võng, cho Thanh Loan ăn một viên đan dược huyết sắc, khiến nó hóa thành huyết kén. Nữ tử lạnh lùng đuổi hai cha con đi, bảo Thanh Loan nếu tỉnh lại sẽ thiêu sống họ. Loan Bồi Thạch thắc mắc sao lại tha cho họ, mẹ nuôi giải thích rằng không nên lạm sát, săn yêu thú là chuyện thường tình, không thể vì tranh đoạt mà giết người bừa bãi.
Ngày hôm sau, huyết kén vỡ ra, Thanh Loan trở nên thần tuấn hơn. Nữ tử hỏi nó có muốn đi theo họ đến vùng cao cấp hơn không, nói rằng ở đây nó mất trăm năm mới có thể tấn cấp. Thanh Loan suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đồng ý. Nữ tử từ chối huyết khế, cho nó tự do. Nàng nhờ Loan Bồi Thạch cho Thanh Loan ăn đan dược, giúp họ gắn kết. Thanh Loan ban đầu khinh thường, sau khi ăn đan dược liền kích thích huyết mạch, thân hình lớn hơn, ánh mắt tràn đầy hoan hỉ và cảm kích.
Hai người một chim bay đến Mạt Nhĩ Na Đại Sâm Lâm, khu rừng rộng lớn ở trung tâm lục địa. Thanh Loan dừng ở vùng ngoại vi, run rẩy vì áp chế đẳng cấp. Nữ tử chọn một ngọn núi cao ba nghìn thước, định cư tại đó. Thanh Loan báo rằng trên đỉnh có một Bạch Đầu Lý Vĩ Điêu cấp Võ Tôn. Nữ tử bay đến dọn dẹp, không để lại dấu vết giao tranh. Sau đó, họ chuyển đến bệ đá rộng hàng nghìn thước, có sơn động khô ráo và cây tùng cổ thụ, rất ưng ý.
Một năm sau, nữ tử kiểm tra thân thể nghĩa tử, khen ngợi thành quả tôi luyện. Nàng truyền cho hắn công pháp Thánh Quân cấp, buộc hắn thề không tiết lộ. Loan Bồi Thạch hỏi về tông môn của nàng, nhưng nàng buồn bã nói bị mất trí nhớ, không nhớ gì về quá khứ. Hắn an ủi nàng. Nàng dạy hắn từng câu công pháp vạn chữ, rồi hắn ngày đêm đả tọa, luyện khí, xung huyệt, thông mạch. Lại một năm trôi qua, một buổi sáng, hắn vừa hấp thu xong tử khí thì nghe tiếng kinh hô từ sơn động.