Chương164
Chương 89
Ba ngày sau, tại đại sảnh Triệu Gia Trấn, đám thủ lĩnh giặc cướp đang yến ẩm thì nhận được tin: quân Vọng Giang Thành đã phát động tổng công kích vào Bình Nguyên Thành từ một canh giờ trước, với bốn mặt thành đều huy động năm Sư đoàn. Mọi người kinh ngạc, nhưng Vương đương gia lùn mập coi thường. Loan Bồi Thạch can ngăn, hỏi kỹ tình hình: Bình Nguyên Thành có tám vạn Võ giả trưng dụng, phòng thủ nghiêm ngặt; kho hàng Vọng Giang Thành đang chuẩn bị lương đủ một tháng cho ba mươi vạn người.
Loan Bồi Thạch giải thích: tổng công kích bốn mặt tiêu hao vật tư khổng lồ – lượng dự trữ mười ngày chỉ đủ một ngày chiến đấu. Bình Nguyên Thành có chín vạn quân (tám vạn trưng dụng cộng một vạn chính quy), cần ít nhất một hai tháng mới hạ được. Nhưng Vọng Giang Thành đã hao tổn nửa tháng, sắp đến cực hạn; nếu không chiếm thành trong hai ba ngày, họ sẽ rơi vào thế bị động. Do đó, họ sẽ tấn công không ngừng ngày đêm, vì quân thủ thành đa phần là dân thường, thiếu ý chí.
Tề Nguyên Phương hỏi: cho dù hạ thành, viện quân Mạc Phàm Thành tới thì họ sẽ bị 'đóng cửa đánh chó'. Chung Thải Lăng cũng lo mười vạn đại quân chưa động của địch dành cho bọn cướp. Loan Bồi Thạch bác bỏ: khi công thành, chủ soái luôn giữ quân dự bị – mười vạn đó là để thay phiên, không phải mai phục. Ông khẳng định: mục tiêu của bọn cướp là cướp tài nguyên vận chuyển ra tiền tuyến, vì chiến tranh cường độ cao tiêu hao khủng khiếp. Nhưng hôm nay chưa động thủ, đợi đến ngày mai khi toàn bộ quân địch đã luân phiên một lượt, mệt mỏi, mới ra tay – nếu đánh hôm nay, địch có thể giảm tốc công thành để dọn sạch chúng trước.
Tại Bình Nguyên Thành, Trương tướng quân trầm tư nhìn doanh trại giặc. Hứa Mộng thắc mắc: hai ngày địch không đánh là tốt. Trương lắc đầu: không có mưu mẹo mới đáng sợ – chúng đang huấn luyện Võ giả thành kỷ luật, càng lâu sức chiến đấu càng tăng. Hứa Mộng nói đã trưng dụng tám vạn người, lại có tài nguyên thượng sứ, đủ chống đỡ. Trương đáp: giặc cướp không đáng lo, nhưng đại quân Vọng Giang Thành mới là hiểm họa – hơn mười vạn giặc vượt biên giới chắc chắn có sự cho phép của Vọng Giang thành chủ. Ông suy đoán: địch muốn dùng giặc cướp làm bia đỡ đạn, nếu công thành thất bại thì tiếp tục ép, nếu thành thì xua chúng tiến lên, đến khi tiêu hao hết mới ra tay – mục tiêu ít nhất là Mạc Phàm Thành. Hứa Mộng hiểu: thử thách thực sự là sau khi đánh bại giặc cướp. Trương thở dài: Lâm thành chủ chắc đã gặp phiền phức; Vọng Giang Thành có ám tử trong tầng lớp cao Mạc Phàm Thành. Hứa Mộng an ủi: 'trong ngươi có ta, trong ta có ngươi' là chuyện thường, chỉ cần vị trí then chốt không mục nát là được. Trương đoán hôm nay địch không đánh, ngày mai mới ra tay.
Trong soái trướng quân Vọng Giang, Cổ Thanh phân tích: giặc cướp dừng công thành để huấn luyện hai ngày – chúng là Võ giả, nắm kỹ thuật nhanh, nhưng khó đạt kỷ luật quân đội. Điều này chứng tỏ trong đám giặc có người của Vọng Giang Thành, và phe ta đã chờ được cá lớn. Hắn cười khẩy trước việc Trương tướng quân trưng dụng Võ giả thủ thành. Đúng lúc đó, một thám báo vội vàng xông vào.