Chương165
Chương 90
Chương 165 kể về việc Loan Bồi Thạch bố trí một đại trận phức tạp để phục kích đoàn xe của Vọng Giang Thành. Ban đêm, tại vùng hoang nguyên cách Triệu gia trấn sáu mươi dặm, hơn một nghìn thuộc hạ của hắn đang cắm trận bàn. Tề Nguyên Phương và Lão Kim nghi ngờ vì trận pháp lần này quy mô lớn hơn nhiều so với lần trước. Loan Bồi Thạch giải thích rằng trận pháp lần trước chỉ là Đế trận vội vàng, còn lần này là Trận pháp Thiên Diệp Bách Linh thật sự, cần ba vạn sáu nghìn ba trăm tám mươi mốt trận bàn, bao gồm cả Cấm Không Đại Trận. Hắn tiết lộ trận pháp có hai tác dụng: một là suy yếu địch, hai là tăng cường bản thân. Khi nghe có thể tác chiến bên trong trận, hai người lo lắng, nhưng Loan Bồi Thạch trấn an rằng trận do hắn khống chế. Hắn cảnh báo không được hấp thụ linh khí từ trận vì đó là dị chủng nguyên khí, chỉ có thể dùng để thi triển võ kỹ.
Sáng hôm sau, một đội kỵ binh ngàn người của Vọng Giang Thành tiến vào hoang nguyên. Sau đó, đoàn xe chính với ba vạn quân hộ tống cũng vào khu vực. Khi tất cả đã vào trận, màn sáng vàng xuất hiện, bao phủ cả vùng đất rộng ngàn dặm. Đám giặc cướp của Loan Bồi Thạch từ rừng cây xông ra, bày trận cách đó một dặm nhưng không tấn công ngay. Vị tướng của Vọng Giang Thành nhận ra sự khác thường, nghi ngờ đám giặc cướp được huấn luyện chính quy. Quân đội đối mặt nhau trong im lặng, khiến binh lính Vọng Giang Thành mất tập trung. Vị tướng kịp thời nhắc nhở mọi người tập trung. Đám giặc cướp vẫn đứng yên, trên mặt lộ nụ cười quỷ dị.
Một chén trà sau, không thấy động tĩnh, một phó tướng kiến nghị xuất kích nhưng vị tướng từ chối, lo ngại có phục binh và nhiệm vụ bảo vệ đoàn xe. Hắn ra lệnh gửi tin cầu viện, nhưng phát hiện trận pháp đã ngăn cách truyền tin. Lúc này, binh lính hoảng hốt vì tu vi giảm sút nhanh chóng. Vị tướng cũng thấy thực lực mình giảm từ Chân Huyền đỉnh phong xuống hậu kỳ. Hắn trấn an quân lính, nhưng chợt nhận ra ý đồ của đối phương: không muốn tiêu diệt ngay mà để họ yếu dần rồi mới ra tay. Hắn lập tức hô to: "Toàn quân đột kích!"
Trong đại trướng quân doanh, một trinh sát báo tin Vọng Giang Thành điều ba mươi vạn đại quân vượt sông, đuổi ba vạn giặc cướp còn lại về phía Tây, định quấy phá Hoài Tang Thành. Đại tướng quân Cổ Thanh hỏi tình hình Bình Hoài Hà, được biết vẫn yên tĩnh. Hắn bực tức đấm bàn, cho rằng Thất Sát Minh và Quỷ Phàn Lâu đã mưu tính từ lâu, nhắm vào lúc cường giả của Thiên Đô Phong vắng mặt. Các sư đoàn trưởng đề nghị đi tiêu diệt bọn giặc cướp, nhưng Cổ Thanh khước từ, vì họ là kỵ binh, phải chờ thời cơ mới xuất kích.
Trên tường thành Bình Nguyên Thành, Trương tướng quân và Hứa Mộng quan sát ba mươi vạn đại quân đối phương. Trương tướng quân ước lượng có thể cầm cự một tháng, nhưng nếu địch dùng Nhẫn Trữ Vật chứa vật tư thì chỉ còn năm sáu ngày. Đúng lúc đó, Hứa Mộng nhận được tin từ phu quân Loan Bồi Thạch, nói hắn đã thu phục ba bốn vạn giặc cướp ở Núi Lá Thu, sẽ dẫn chúng quấy phá hậu phương địch. Hắn bảo mọi người kiên trì, và nên thông báo tình cảnh thảm khốc của Hoài Bắc Thành cho toàn quân để khích lệ lòng chiến đấu. Trương tướng quân kinh ngạc, nghi Loan Bồi Thạch là cường giả Địa Quân. Hứa Mộng định giải thích thì có binh sĩ báo: "Đại tướng quân không hay rồi, trong thành xảy ra chuyện rồi!"