Chương107: Tôi Biết Làm Phân Hữu Cơ.
Chương 57
Tống Đàm hiểu rõ sự yên bình trong thôn hiện tại chỉ là tạm thời, vì chưa ai phát hiện ra giá trị của cỏ đậu tím, và những thứ thực sự có giá trị vẫn chưa đến mùa thu hoạch. Cô thường ưu tiên thuê người trong làng làm việc, vừa tạo mối quan hệ vừa giám sát được. Ông lão Lý đồng tình và nhắc cô phải trông coi ruộng kẻo bị trộm, kể chuyện năm ngoái bị mất cải thảo. Tống Đàm trấn an ông rằng hai con chó Đại Bảo và Nhị Bảo sắp được chuyển đến chuồng mới dưới rặng tre, sẽ canh giữ ao và ruộng. Ông Lý nhắc đến con chó từng ăn thịt hổ của nhà cô, khiến cô lúng túng gật đầu cho qua.
Bất ngờ, điện thoại của cô hết pin khi đang livestream. Bên công ty quản lý tình cờ thấy tỷ lệ giữ chân người xem cao bất thường, liền đẩy buổi phát lên mục đề xuất. Nhưng Tống Đàm không hay biết, cô vội về nhà sạc pin. Vừa tới cổng, Kiều Kiều chạy ra báo bố bảo cô ra sau núi, rồi tự động cầm liềm đi cắt cỏ.
Tại sau núi, Tống Đàm thấy Tống Tam Thành đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Đó là chú Trương, người sống trong căn nhà gạch đỏ trên đỉnh đồi đối diện, thuộc phần diện tích còn lại của khu đồi hình lòng chảo mà cô thuê. Chú Trương tiều tụy và già hơn tuổi, lúng túng hỏi Tống Đàm có thể cho chú làm việc không. Chú chỉ vào đống cỏ dại và cành cây họ chất đống, đề nghị giữ lại làm phân hữu cơ thay vì đốt. Chú khoe mình làm phân giỏi, có nhiều đống ủ sẵn, và thuần thục mọi công việc đồng áng. Tống Đàm đồng ý, nhận ra đây là người mà dân làng từng nhắc đến trong câu chuyện về gia đình Trương Vượng.