Chương108: Phá hoại tiền tệ là phạm pháp.
Chương 58
Tống Đàm nghe Tống Tam Thành và Trương Vượng kể về tài làm nông của nhà họ Trương. Chú Trương vốn có tiếng trồng trọt giỏi, ruộng vườn lúc nào cũng sai quả hơn người thường. Lão Trương tâm sự nỗi khổ bị ba đứa con bất hiếu ép vợ đến chết vì tiền, giờ ông chỉ muốn ở lại làng, vừa gần mộ vợ vừa có thu nhập ổn định để đối đầu với chúng. Tống Đàm hiểu ngay ý chú: đất đai ông để dành cho cô sau này, chỉ xin mức lương hai nghìn tệ mỗi tháng để chăm vườn cây và bón phân.
Tống Đàm ngỡ ngàng trước mức lương thấp. Nhưng Trương Vượng giải thích lý do sâu xa: ông không cần nhiều tiền, chỉ cần đồng lương cố định để ba đứa con biết ông vẫn có tiền. Ông còn dự định sau khi chết sẽ rút hết tiền ra đốt làm nệm quan tài, không cho chúng hưởng một đồng. Tống Tam Thành phấn khích tiếp lời, khuyên Trương Vượng nên kiện đòi tiền dưỡng lão mỗi tháng, bắt chúng phải rút tiền ra trong mười năm cũng đủ tiền thuốc thang.
Tống Đàm vội can thiệp, nhắc nhở phá hoại tiền tệ là phạm pháp. Trương Vượng ỉu xìu, nhưng vẫn kiên quyết giữ tiền làm đệm quan tài. Cô đành gợi ý việc dùng số tiền đó đi làm từ thiện. Cuộc trò chuyện cho thấy một người hiền lành bị dồn đến bước đường cùng cũng có thể nghĩ ra cách quyết liệt.